Xem Nhiều 3/2023 #️ Sự Khác Biệt Giữa Hồng Kông Và Trung Quốc # Top 11 Trend | Sansangdethanhcong.com

Xem Nhiều 3/2023 # Sự Khác Biệt Giữa Hồng Kông Và Trung Quốc # Top 11 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Sự Khác Biệt Giữa Hồng Kông Và Trung Quốc mới nhất trên website Sansangdethanhcong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Hồng Kông không phải là một quốc gia như nhiều người vẫn lầm tưởng mà là một trong những khu vực bán tự trị của Trung Quốc. Hiện nay, Hồng Kông đang hoạt động theo nguyên tắc “một quốc gia, hai hệ thống”. Điều này đã được nêu trong Tuyên bố Trung – Anh vào năm 1984.

Trong suốt thế kỷ thứ 20, Trung Quốc đã có rất nhiều sự thay đổi lớn, có sự ảnh hưởng sâu sắc đến nền chính trị, đó là sự sụp đổ của triều đại nhà Thanh, là cuộc nội chiến của đất nước thì Hồng Kông vẫn luôn là thuộc địa của Anh cho tới năm 1997. Có lẽ nhờ vậy mà Hồng Kông tránh được những biến động mà Trung Quốc phải gánh chịu. Cũng vì điều đó mà tạo nên sự khác biệt trong văn hóa và xã hội giữa hai lãnh thổ.

Ngôn ngữ chính thức

Ngôn ngữ chính thức của Trung Quốc là tiếng Quan Thoại Chuẩn Hiện Đại. Dựa trên phương ngữ Bắc Kinh, tiếng phổ thông đã được chấp nhận như một ngôn ngữ quốc gia phổ biến vào năm 1955. Tất cả các trường học ở Trung Quốc đều dạy tiếng phổ thông, mặc dù nhiều người Trung Quốc sử dụng ngôn ngữ địa phương (ngôn ngữ ở khu vực khác) ở nhà.

Chữ viết

Một trong những điều khác nhau giữa Hồng Kông và Trung Quốc là về chữ viết. Ở Trung Quốc, họ sử dụng các ký tự đơn giản, hay còn gọi là tiếng trung Giản Thể. Trong khi đó, Hồng Kông lại dùng chữ viết truyền thống là chữ phồn thể.

Tiếng Trung Giản Thể đang được sử dụng ở Trung Quốc là một phát minh hiện đại và đã được chính phủ Trung Quốc đại lục quảng bá từ những năm 1950. Chúng dựa trên chữ phồn thể, nhưng đã được điều chỉnh để ít nét hơn, dễ học hơn. Chữ phồn thể thì khó viết và khó nhớ hơn do nhiều nét lằng nhằng hơn so với chữ Hán giản thể.

Tiền tệ

Hồng Kông và Trung Quốc sử dụng hai đồng tiền khác nhau. Hồng Kông tiếp tục sử dụng đồng đôla Hồng Kông (HKD), được chốt theo hệ thống tỷ giá hối đoái liên kết với đồng đô la Mỹ. Trong khi đó Trung Quốc Đại Lục sử dụng đồng nhân dân tệ (Yuan, kí hiệu là CN, CHN). Đặc biệt, các thương gia ở Hồng Kông hầu như không chấp nhận đồng nhân dân tệ.

Trung Quốc có hệ sinh thái Internet riêng biệt nhờ vào hệ thống “Tường lửa” mà chính phủ Trung Quốc sử dụng. Đến Trung Quốc, Weibo và WeChat là 2 phương tiện mạng xã hội bạn có thể dùng để liên lạc, trao đổi. Để truy cập các trang web nước ngoài bị chặn như Facebook, Gmail, Youtube, Google… từ Trung Quốc đại lục, bạn phải sử dụng mạng VPN. Nếu bạn đi du lịch thì có thể kết hợp thuê cục phát wifi từ Việt Nam hoặc mua Sim 4G Trung Quốc (nhận tại nhà ở Việt Nam). Hoặc bạn có thể theo dõi hướng dẫn cách truy cập Facebook, Gmail ở Trung Quốc.

Ngược lại, nếu bạn ở Hồng Kông thì việc truy cập Internet hoàn toàn dễ dàng. Người dân Hồng Kông hiếm khi sử dụng các trang web và ứng dụng truyền thông xã hội của Trung Quốc trừ khi họ cần phải tiến hành kinh doanh hoặc nói chuyện với bạn bè ở Trung Quốc đại lục. WeChat là ứng dụng nhắn tin phổ biến nhất ở Hồng Kông bên cạnh đó là Facebook, Twitter, Gmail, Instagram và Snapchat cũng phổ biến rộng rãi. Không những vậy, mạng internet ở Hồng Kông lướt với tốc độ nhanh nhất thế giới. Chỉ có youtube thì hơi chậm.

Văn hóa mê tín

Có lẽ do ảnh hưởng dưới thời Anh cai trị nên Hồng Kông được xem là khá hiện đại và có xu hướng “phương Tây” hơn nhiều so với Trung Quốc trong con mắt của người đời. Thế nhưng, trên thực tế Hồng Kông lại có xu hướng tin vào những điều mê tín dị đoan hơn khiến nhiều người cảm thấy bất ngờ. Người Hồng Kông rất tin vào thuật phong thủy và các lễ hội dân gian. Do đó, cho tới ngày nay người Hồng Kông vẫn còn giữ được nhiều tín ngưỡng truyền thống.

Mặc dù trước đây Trung Quốc cũng rất tin vào văn hóa mê tín nhưng trong thế kỷ 20, dưới sự phát triển mang tính cách mạng của đất nước, các trí thức Trung Quốc đại lục đã bác bỏ đi những quan điểm Nho giáo, phong kiến và mê tín dị đoan. Từ đó đến nay, rất nhiều phong tục truyền thống đã bị cấm đoán và loại bỏ hoàn toàn.

Tỷ lệ người nói tiếng Anh

Rất dễ dàng để bạn tìm thấy người nói tiếng Anh ở Hồng Kông. Tất cả các biển báo đường phố, tài liệu chính thức, các dịch vụ của chính phủ, cũng như hầu hết các thực đơn nhà hàng và trang web đều là song ngữ. Ngoài ra, các trường học địa phương ở Hồng Kông duy trì tiêu chuẩn giảng dạy tiếng Anh tương đối cao. Nhiều người ở tầng lớp thượng lưu thì đi du học ở nước ngoài tại các nước như Anh, Úc, Mỹ hoặc Canada.

Ngược lại, người nói thành thạo tiếng Anh ở Trung Quốc là rất hiếm có. Nếu bạn dự định ở lại Trung Quốc trong một khoảng thời gian tương đối thì bạn cần phải chọn học một số tiếng phổ thông cơ bản.

Trải qua thế kỷ 20 rất khác nhau…

Hai hệ thống của 2 vùng này có sự khác biệt nhau rất rõ ràng. Nguyên nhân có thể là do hai vùng trải qua thế kỷ 20 theo những cách rất khác nhau.

Vào năm 1912, triều đại nhà Thanh sau nhiều thập kỷ suy yếu thì cũng đã chính thức sụp đổ. Thêm vào đó, trong nước lại diễn ra cuộc nội chiến và chiến tranh Trung – Nhật. Liên tiếp những sóng gió nối tiếp nhau đã khiến đất nước lâm vào tình trạng ngày càng kiệt quệ. Tuy nhiên, chỉ sau đó không lâu, vào thập niên 70, Trung Quốc lại đạt lại mức trung bình và bắt đầu tiến hành hàng loạt những cải cách về kinh tế. Chính điều này đã giúp cho Trung Quốc thoát khỏi khó khăn, người dân không còn phải sống trong cảnh nghèo đói và định hình được cho sự nghiệp phát triển trong tương lai của đất nước.

Thế nhưng, trong thời gian này, Hồng Kông lại đang là thuộc địa của Anh, tiếp nhận những chính sách, văn hóa và cả làn sóng những người nhập cư từ Trung Quốc trốn chạy khỏi biến động đất nước. Vào năm 1941, 1945, Hồng Kông cũng chịu sự chiếm đóng của Nhật Bản nhưng chủ yếu vẫn là không bị ảnh hưởng từ những nỗi kinh hoàng hỗn loạn mà Trung Quốc phải đối mặt.

Vào những năm 1950, 1960, nền kinh tế của Hồng Kông bắt đầu phát triển thần tốc, đưa thành phố trở thành một trung tâm tài chính và công nghiệp. Năm 1997, Hồng Kông được trả lại cho Trung Quốc, lúc này nó đã là một lãnh thổ bán tự trị với nền kinh tế vô cùng phát triển. Cũng bởi vì vậy mà nền kinh tế tư bản của Hồng Kông cùng hệ thống pháp lý độc lập được duy trì tại chỗ chứ không phụ thuộc vào Trung Quốc đại lục.

Hồng Kông không có một bộ máy quân sự độc lập, nó dựa vào Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

Hồng Kông có lực lượng cảnh sát độc lập với Trung Quốc.

Công dân Hồng Kông có hộ chiếu riêng của mình. Công dân Trung Quốc có nhu cầu đến Hồng Kông và ngược lại thì phải xin visa.

Hồng Kông là một trung tâm tài chính quốc tế, kinh tế thị trường tự do, dựa trên hệ thống tư bản, trong khi Trung Quốc dựa trên hệ thống cộng sản – mặc dù gần đây nó đã bắt đầu mở cửa và đi theo hướng chủ nghĩa tư bản.

Hồng Kông có hệ thống điều hành độc lập, tư pháp và lập pháp.

Hồng Kông không thể có đại diện độc lập trong các tổ chức quốc tế như Liên hợp quốc.

Hồng Kông không thể có quan hệ ngoại giao độc lập với các nước khác.

Với những thông tin trên chúng tôi vừa cung cấp có lẽ các bạn đã hiểu được sự khác nhau giữa Hồng Kông và Trung Quốc là gì, thể hiện qua những mặt nào rồi. Tuy nhiên, hiện nay, cả Hồng Kông lẫn Trung Quốc đều có nền kinh tế, xã hội vô cùng phát triển dù đã trải qua nhiều khó khăn và biến động.

6 Sự Khác Biệt Chính Giữa Hồng Kông Và Trung Quốc Đại Lục

Tiếng Quảng Đông và tiếng Quan Thoại

Ngôn ngữ chính thức của Trung Quốc là tiếng Quan Thoại Chuẩn Hiện Đại. Dựa trên phương ngữ Bắc Kinh, tiếng phổ thông đã được thông qua như là một ngôn ngữ chung quốc gia trong 1955. Tất cả các trường Trung Quốc đại lục dạy tiếng Quan Thoại, mặc dù nhiều người Trung Quốc sử dụng một ngôn ngữ khu vực hoặc phương ngữ ở nhà.

Ngôn ngữ chính thức của Hồng Kông là tiếng Trung và tiếng Anh. Trong thực tế, “Trung Quốc” có nghĩa là “tiếng Quảng Đông” – một ngôn ngữ phía Nam Trung Quốc mà là không thể hiểu lẫn nhau với tiếng phổ thông. “Không thể hiểu được” ở đây đề cập đến tiếng Quảng Đông như được nói; những gì Hongkongers viết thường hoàn toàn dễ đọc đối với người Trung Quốc đại lục, miễn là họ tự làm quen với kịch bản truyền thống của Trung Quốc (xem bên dưới).

Truyền thống so với tiếng Trung giản thể

Về chữ viết Trung Quốc, các ký tự đơn giản được sử dụng ở Trung Quốc đại lục, trong khi Hồng Kông dựa vào các nhân vật truyền thống.

Nhân vật Trung Quốc được đơn giản hóa là một phát minh hiện đại, và đã được thúc đẩy bởi chính phủ Trung Quốc đại lục kể từ khi 1950s trong tên của việc tăng cường đọc viết. Chúng dựa trên các nhân vật truyền thống, nhưng đã được điều chỉnh để chúng chứa ít nét hơn, về mặt lý thuyết làm cho chúng dễ học hơn.

Điều đó đang được nói, không khó để học đọc tiếng Trung phồn thể nếu bạn thành thạo tiếng Hoa giản thể, và ngược lại.

Tỷ lệ tiếng Anh

Nó rất dễ dàng cho người nói tiếng Anh để có được xung quanh ở Hồng Kông. Tất cả các biển báo đường phố, tài liệu chính thức và các dịch vụ của chính phủ, cũng như hầu hết các thực đơn nhà hàng và trang web đều là song ngữ. Ngoài ra, các trường học địa phương ở Hồng Kông duy trì một tiêu chuẩn giảng dạy tiếng Anh tương đối cao, và nhiều người Trung Quốc và các chuyên gia cao cấp ở Hồng Kông đi học đại học ở các nước như Anh, Úc, Mỹ hoặc Canada.

Ngược lại, bạn sẽ khó có thể tìm thấy những người nói tiếng Anh thành thạo trong cuộc sống hàng ngày ở Trung Quốc đại lục. Nếu bạn dự định ở lại Trung Quốc trong hơn một khoảng thời gian ngắn, bạn cần phải chọn một số tiếng phổ thông cơ bản.

Hai thế kỷ 20th rất khác nhau…

Hồng Kông và Trung Quốc trải qua hai thế kỷ 20th rất khác nhau, trong đó đi về phía giải thích rất nhiều sự khác biệt của họ.

Sau sự sụp đổ của triều đại nhà Thanh ở 1912, Trung Quốc trải qua nhiều thập kỷ bất ổn. Xã hội dân sự bị xé nát bởi cuộc nội chiến Trung Quốc và chiến tranh Trung-Nhật; sau khi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập tại 1949, hàng triệu người đã chết trong sự hỗn loạn của Đại nhảy vọt và Cách mạng Văn hóa, cả hai đều thất bại trong việc biến đất nước thành một xã hội xã hội chủ nghĩa sản xuất. Chỉ trong thời gian 70s đã đạt được một mức độ bình thường, và Trung Quốc đã bắt tay vào một loạt các cải cách kinh tế đã khiến vô số người thoát khỏi cảnh nghèo đói và định hình đất nước cho cái tốt hơn.

Trong khi đó, thuộc địa Anh của Hồng Kông đã nhận được làn sóng những người nhập cư chạy trốn khỏi sự hỗn loạn và biến động của Trung Quốc đại lục trong suốt thế kỷ 20. Ngoại trừ sự chiếm đóng của Nhật Bản giữa 1941 và 1945, Hồng Kông phần lớn được tha thứ từ những nỗi kinh hoàng xáo trộn mà Trung Quốc phải đối mặt. Nền kinh tế của Hồng Kông cất cánh từ 1950 và 60 trở đi, thúc đẩy sự biến đổi của thành phố thành một trung tâm tài chính và công nghiệp. Khi thành phố trở về với quy tắc của Trung Quốc trong 1997, nó trở thành một lãnh thổ bán tự trị, cho phép nền kinh tế tư bản của Hồng Kông và hệ thống pháp lý độc lập duy trì tại chỗ.

Phương tiện truyền thông xã hội và Internet

Weibo và ứng dụng truyền thông xã hội WeChat là bánh mì và bơ của phương tiện truyền thông xã hội ở Trung Quốc, có hệ sinh thái Internet riêng biệt nhờ vào “Bức tường lửa tuyệt vời” mà chính phủ Trung Quốc sử dụng để điều chỉnh Internet. Để truy cập các trang web nước ngoài bị chặn như Facebook và Google từ Trung Quốc đại lục, bạn phải sử dụng mạng riêng ảo (VPN).

Ngược lại, Hồng Kông thích truy cập Internet không bị cản trở mà không cần VPN. Người dân Hồng Kông hiếm khi sử dụng các trang web và ứng dụng truyền thông xã hội của Trung Quốc trừ khi họ cần phải tiến hành kinh doanh hoặc nói chuyện với bạn bè ở Trung Quốc đại lục. WeChat là ứng dụng nhắn tin phổ biến nhất ở Hồng Kông và các trang web và ứng dụng truyền thông xã hội phương Tây như Facebook, Gmail, Instagram và Snapchat cũng phổ biến rộng rãi.

Mê tín văn hóa

Hồng Kông được xem là “phương Tây” hơn Trung Quốc trong con mắt của nhiều người, nhưng không tin, Hongkongers có xu hướng mê tín dị đoan hơn người Trung Quốc đại lục. Từ niềm tin vào phong thủy đến việc thường xuyên tham dự các lễ hội làng dân gian, Hồng Kông vẫn giữ được nhiều tín ngưỡng và thực hành truyền thống có vẻ kỳ lạ trong con mắt của những người ở đất liền.

Trong sự hăng hái mang tính cách mạng của thế kỷ 20, trí thức Trung Quốc đại lục đã bác bỏ ý tưởng Nho giáo, xã hội phong kiến ​​và mê tín dân gian. Nhiều phong tục truyền thống đã bị cấm hoàn toàn trong cuộc Cách mạng Văn hóa dưới cái tên hiện đại. Kể từ đó, thái độ về hải quan Trung Quốc truyền thống đã thư giãn, nhưng nói chung, xã hội Hồng Kông vẫn còn mê tín hơn so với xã hội Trung Quốc đại lục.

Sự Khác Nhau Giữa Hồng Kông Và Trung Quốc Đại Lục Thời Hiện Đại

Hồng Kông và Trung Quốc thuộc chung một quốc gia. Đây là điều ít người biết vì ở giữa 2 bên có sự khác biệt cực kỳ lớn về hệ thống cũng như cách vận hành bộ máy của mình. Vậy đâu là sự khác nhau giữa Hồng Kông và Trung Quốc?

Những điều khác nhau giữa Hồng Kông và Trung Quốc

Hồng Kông là một trong những khu vực bán tự trị của Trung Quốc, hoạt động theo nguyên tắc “một quốc gia, hai hệ thống” được đưa ra trong Tuyên bố Trung – Anh năm 1984. Trong khi Trung Quốc có một số thay đổi chấn động trong suốt thế kỷ 20, từ sự sụp đổ của triều đại nhà Thanh cho đến Nội chiến ở Trung Quốc, Hồng Kông lại là thuộc địa của Anh cho đến năm 1997 lại gần như được bảo vệ khỏi những biến động này. Chính vì sự khác biệt đó đã tạo nên sự khác biệt của văn hóa và xã hội giữa hai lãnh thổ.

Ngôn ngữ chính thức

Ngôn ngữ chính thức của Trung Quốc là tiếng Quan Thoại Chuẩn Hiện Đại. Dựa trên phương ngữ Bắc Kinh, tiếng phổ thông đã được chấp nhận như một ngôn ngữ quốc gia phổ biến vào năm 1955. Tất cả các trường học ở Trung Quốc đều dạy tiếng phổ thông, mặc dù nhiều người Trung Quốc sử dụng ngôn ngữ địa phương (ngôn ngữ ở khu vực khác) ở nhà.

Ngôn ngữ Trung Quốc

Trong khi đó, ngôn ngữ chính thức của Hồng Kông là tiếng Trung và tiếng Anh. tiếng Trung ở đây là “tiếng Quảng Đông” – một ngôn ngữ phía Nam Trung Quốc, hoàn toàn phân biệt với tiếng Quan Thoại Chuẩn Hiện Đại. Tuy vậy những gì người Hồng Kông viết thường hoàn toàn dễ đọc đối với người Trung Quốc đại lục.

Chữ viết

Một trong những điều khác nhau giữa Hồng Kông và Trung Quốc là về chữ viết. Ở Trung Quốc, họ sử dụng các ký tự đơn giản, hay còn gọi là tiếng trung Giản Thể. Trong khi đó, Hồng Kông lại dùng chữ viết truyền thống là chữ phồn thể.

Tiếng Trung Giản Thể đang được sử dụng ở Trung Quốc là một phát minh hiện đại và đã được chính phủ Trung Quốc đại lục quảng bá từ những năm 1950. Chúng dựa trên chữ phồn thể, nhưng đã được điều chỉnh để ít nét hơn, dễ học hơn. Chữ phồn thể thì khó viết và khó nhớ hơn do nhiều nét lằng nhằng hơn so với chữ Hán giản thể.

Tiền tệ

Hồng Kông và Trung Quốc sử dụng hai đồng tiền khác nhau. Hồng Kông tiếp tục sử dụng đồng đôla Hồng Kông (HKD), được chốt theo hệ thống tỷ giá hối đoái liên kết với đồng đô la Mỹ. Trong khi đó Trung Quốc Đại Lục sử dụng đồng nhân dân tệ (Yuan, kí hiệu là CN, CHN). Đặc biệt, các thương gia ở Hồng Kông hầu như không chấp nhận đồng nhân dân tệ.

Đô la Hongkong

Mạng internet

Trung Quốc có hệ sinh thái Internet riêng biệt nhờ vào hệ thống “Tường lửa” mà chính phủ Trung Quốc sử dụng. Đến Trung Quốc, Weibo và WeChat là 2 phương tiện mạng xã hội bạn có thể dùng để liên lạc, trao đổi. Để truy cập các trang web nước ngoài bị chặn như Facebook, Gmail, Youtube, Google… từ Trung Quốc đại lục, bạn phải sử dụng mạng VPN. Nếu bạn đi du lịch thì có thể kết hợp thuê cục phát wifi từ Việt Nam hoặc mua Sim 4G Trung Quốc (nhận tại nhà ở Việt Nam). Hoặc bạn có thể theo dõi hướng dẫn cách truy cập Facebook, Gmail ở Trung Quốc.

Ngược lại, nếu bạn ở Hồng Kông thì việc truy cập Internet hoàn toàn dễ dàng. Người dân Hồng Kông hiếm khi sử dụng các trang web và ứng dụng truyền thông xã hội của Trung Quốc trừ khi họ cần phải tiến hành kinh doanh hoặc nói chuyện với bạn bè ở Trung Quốc đại lục. WeChat là ứng dụng nhắn tin phổ biến nhất ở Hồng Kông bên cạnh đó là Facebook, Twitter, Gmail, Instagram và Snapchat cũng phổ biến rộng rãi. Không những vậy, mạng internet ở Hồng Kông lướt với tốc độ nhanh nhất thế giới. Chỉ có youtube thì hơi chậm.

Tỷ lệ người nói tiếng Anh

Rất dễ dàng để bạn tìm thấy người nói tiếng Anh ở Hồng Kông. Tất cả các biển báo đường phố, tài liệu chính thức, các dịch vụ của chính phủ, cũng như hầu hết các thực đơn nhà hàng và trang web đều là song ngữ. Ngoài ra, các trường học địa phương ở Hồng Kông duy trì tiêu chuẩn giảng dạy tiếng Anh tương đối cao. Nhiều người ở tầng lớp thượng lưu thì đi du học ở nước ngoài tại các nước như Anh, Úc, Mỹ hoặc Canada.

Ngược lại, người nói thành thạo tiếng Anh ở Trung Quốc là rất hiếm có. Nếu bạn dự định ở lại Trung Quốc trong một khoảng thời gian tương đối thì bạn cần phải chọn học một số tiếng phổ thông cơ bản.

Văn hóa mê tín

Hồng Kông được xem là hiện đại và có xu hướng “phương Tây” hơn Trung Quốc trong con mắt của nhiều người. Tuy vậy, Hồng Kông lại làm nhiều người ngạc nhiên khi có xu hướng mê tín dị đoan hơn người Trung Quốc đại lục. Họ có niềm tin từ phong thủy đến các lễ hội dân gian. Cũng bởi vậy, cho đến nay Hồng Kông vẫn giữ được nhiều tín ngưỡng truyền thống.

Riêng Trung Quốc, trong sự phát triển mang tính cách mạng của thế kỷ 20, trí thức Trung Quốc đại lục đã bác bỏ ý tưởng Nho giáo, phong kiến ​​và mê tín dị đoan. Cũng từ đó, nhiều phong tục truyền thống đã bị cấm hoàn toàn.

Trải qua thế kỷ 20 rất khác nhau…

Hồng Kông và Trung Quốc trải qua hai thế kỷ 20 rất khác nhau. Do đó đã dẫn đến sự khách biệt của hai hệ thống.

Sau sự sụp đổ của triều đại nhà Thanh vào năm 1912, Trung Quốc trải qua nhiều thập kỷ bất ổn. Cuộc nội chiến Trung Quốc và chiến tranh Trung – Nhật đã làm nước này nhanh chóng kiệt quệ hơn trước. Tuy vậy, chỉ trong thập niên 70, họ đã đạt lại mức trung bình và Trung Quốc bắt tay vào một loạt các cải cách kinh tế khiến vô số người thoát khỏi đói nghèo cũng như định hình cho sự phát triển tốt hơn của đất nước.

Trong khi đó, Hồng Kông đang là thuộc địa của Anh đã tiếp nhận làn sóng những người nhập cư chạy trốn khỏi sự biến động của Trung Quốc đại lục suốt thế kỷ 20. Ngoại trừ sự chiếm đóng của Nhật Bản giữa năm 1941 và 1945, Hồng Kông phần lớn bị ảnh hưởng từ những nỗi kinh hoàng hỗn loạn mà Trung Quốc phải đối mặt.

Nền kinh tế của Hồng Kông cất cánh từ những năm 1950 và 60 trở đi, thúc đẩy sự biến đổi của thành phố thành một trung tâm tài chính và công nghiệp. Khi Hồng Kông quay lại thuộc quyền cai quản của Trung Quốc vào năm 1997, nó đã trở thành một lãnh thổ bán tự trị. Qua đó, nền kinh tế tư bản của Hồng Kông và hệ thống pháp lý độc lập được duy trì tại chỗ, không phụ thuộc vào chính quyền Trung Quốc Đại Lục.

Hong Kong về đêm

Một số điểm khác biệt khác

Hồng Kông không có một bộ máy quân sự độc lập, nó dựa vào Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

Hồng Kông có lực lượng cảnh sát độc lập với Trung Quốc.

Công dân Hồng Kông có hộ chiếu riêng của mình. Công dân Trung Quốc có nhu cầu đến Hồng Kông và ngược lại thì phải xin visa.

Hồng Kông là một trung tâm tài chính quốc tế, kinh tế thị trường tự do, dựa trên hệ thống tư bản, trong khi Trung Quốc dựa trên hệ thống cộng sản – mặc dù gần đây nó đã bắt đầu mở cửa và đi theo hướng chủ nghĩa tư bản.

Hồng Kông có hệ thống điều hành độc lập, tư pháp và lập pháp.

Hồng Kông không thể có đại diện độc lập trong các tổ chức quốc tế như Liên hợp quốc.

Hồng Kông không thể có quan hệ ngoại giao độc lập với các nước khác.

Ngân Bùi

Một Sự Khác Biệt Giữa Việt Nam Và Trung Quốc

Tôi có khá nhiều đồng nghiệp, vì một lý do nào đó, thường đi Việt Nam và Trung Quốc. Những lúc tán gẫu, tôi hay hỏi cảm nghĩ của họ về hai đất nước ấy. Chúng tôi đủ thân để có thể nói thật với nhau về nhiều điều. Một trong những điểm chung hầu như mọi người đều đồng ý với nhau là cách nhận xét về con người Việt Nam và Trung Quốc.

Xin tóm tắt vài ý chính:

Với tư cách cá nhân và trong quan hệ liên cá nhân (interpersonal), nói chung, người Việt Nam thân thiện hơn hẳn người Trung Quốc. Nhiều bạn tôi nêu lên một kinh nghiệm: Đến một quốc gia mới nào đó, một trong những việc đầu tiên họ làm là ngồi hay đứng ở một góc phố nào đó, với ly cà phê hay chiếc máy ảnh trên tay, ngắm thiên hạ qua lại. Những dòng người đi qua, lúc thưa thớt lúc đông đảo; lúc thảnh thơi lúc hối hả. Hết lớp này đến lớp khác. Họ chỉ ngắm và cố nắm bắt một nét gì đó chung nhất giữa hàng ngàn con người xa lạ kia. Theo họ, nét chung của người Trung Quốc là tính hướng đích (goal-oriented): Mọi người cứ cắm cúi đi, nhắm đến việc thực hiện một ý định nào đó của mình, ví dụ, đi thật nhanh đến chỗ làm hoặc một nơi nào đó. Khi thực hiện điều đó, họ không hề quan tâm đến người khác. Và bất chấp người khác. Không phải là họ chen lấn. Nói đến chen lấn là nói đến một chút ý thức về sự hiện diện của người khác. Trong phần lớn trường hợp, trên đường phố, người Trung Quốc không hề có ý thức đến sự hiện hữu của người khác. Họ cứ đi thẳng. Như chỉ có một mình họ. Ai không tránh họ thì họ đụng thẳng vào, lấy vai hích, mở ra một lối đi. Vậy thôi. Người Việt Nam thì khác. Họ đi và họ nhìn chung quanh. Ngay cả khi chen lấn thì họ cũng quan sát người khác để biết khi nào cần chen lấn và chen lấn đến mức độ nào thì dừng lại. Người Việt cũng thường đi thành từng cặp hoặc nhóm. Giữa họ với nhau lúc nào cũng có tiếng nói hoặc tiếng cười. Có khi vì mải mê cười và nói, họ không để ý đến chung quanh. Nhưng ít nhất họ cũng để ý đến nhau.

Khi được người ngoại quốc chận lại hỏi đường, người Việt cũng hay dừng lại và biểu hiện một số cố gắng giúp đỡ hơn người Trung Quốc. Trong trường hợp không biết tiếng Anh, người Trung Quốc thường lạnh lùng đi thẳng; người Việt Nam thường cười ngượng nghịu và lắc đầu. Thấp thoáng có chút gì như áy náy về việc mình không biết nói tiếng Anh và/hoặc không giúp đỡ được người khác.

Quán xá ở Việt Nam và ở Trung Quốc đều ồn ào như nhau. Nhưng từ lỗ tai của những người không biết tiếng Việt và tiếng Tàu, người ta có cảm tưởng như người Tàu thường cãi cọ, còn người Việt thì thường đùa giỡn.

Tuy nhiên, với tư cách công tư chức, trong vai trò của người làm việc, nhiều bạn tôi nói: Họ thích người Tàu hơn người Việt.

Người Việt dường như không phân biệt việc riêng và việc chung; quan hệ cá nhân và quan hệ công chúng; giữa tình cảm và trách nhiệm; không tập trung để giải quyết hẳn một việc gì. Nói chuyện với nhau thì rất vui nhưng sau đó, không ai dám chắc là công việc có hoàn tất như dự tính hay không. Nhiều việc rất đơn giản nhưng cứ kéo dài dây dưa từ ngày này qua ngày khác, thậm chí, từ tháng này qua tháng khác. Có khi, cuối cùng, phải bỏ dở.

Phần lớn người Trung Quốc, ngược lại, làm việc như một doanh nhân đầy tính toán nhưng rất năng nổ. Họ muốn làm được việc và xem mọi đối tác như những khách hàng cần được mua chuộc. Một số bạn bè tôi kể: sang bàn bạc các dự án hợp tác chung với các đại học ở Trung Quốc, mất thì giờ nhất là chương trình ăn uống. Sáng, mới mở mắt, đã có người đến tận khách sạn mời đi ăn. Ăn xong, đến đại học, chào hỏi và giới thiệu qua quýt chút xíu, lại được mời ăn nữa, ngay trong trường. Ăn xong, bàn việc tiếp. Đến trưa, lại ăn. Cực kỳ thịnh soạn. Rồi bàn việc tiếp. Giữa chừng, mọi người dừng lại để ăn. Chiều, lại ăn. Ăn xong, có người chở đi loanh quanh xem phố xá. Rồi lại ăn, trước khi về khách sạn ngủ. Người ta tính mỗi ngày được mời ăn uống không dưới 7,8 lần. Ngày nào cũng thế. Ngay cả những người kiêng ăn cũng cảm kích: Người ta cảm thấy được chiều chuộng và được tôn trọng. Về lại Úc, phần lớn không giấu được thiện cảm. Người này kể với người khác. Số người thích tìm kiếm các dự án hợp tác với Trung Quốc càng ngày càng nhiều.

Nói một cách tóm tắt, theo các bạn tôi, người Việt, tự bản chất, vẫn là những nông dân thật thà, chất phác và dễ thương nhưng chỉ biết những cái lợi nhỏ trước mắt và ít đáng tin cậy trong công việc; người Trung Quốc, ngược lại, là những doanh nhân xem mọi đối tác là những khách hàng cần được ve vãn và khai thác. Việt Nam là một địa điểm tuyệt hảo để đi du lịch, nhưng Trung Quốc mới là một địa điểm để hợp tác và làm ăn.

Dĩ nhiên, ở trên chỉ là ý kiến của năm, mười người. Để có một kết luận chính xác, cần có một cuộc thăm dò rộng lớn hơn. Nhưng bằng kinh nghiệm cá nhân của người Việt, chúng ta cũng rất dễ thấy những nhận định ấy có lẽ không quá xa sự thật.

Tôi kể lại ý kiến của các bạn tôi không phải để chê bai người Việt và khen ngợi người Trung Quốc. Tôi chỉ muốn nêu lên vấn đề để chúng ta cùng suy nghĩ. Để cùng phát triển. Nguồn: Blog Nguyễn Hưng Quốc (VOA)

Bạn đang xem bài viết Sự Khác Biệt Giữa Hồng Kông Và Trung Quốc trên website Sansangdethanhcong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!