Top 16 # Khác Nhau Giữa Phật Giáo Và Thiên Chúa Giáo / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Sansangdethanhcong.com

Sự Khác Nhau Giữa Phật Giáo Và Thiên Chúa Giáo / 2023

Hai tôn giáo lớn, Phật giáo và Thiên Chúa giáo thường được so sánh, sự giống nhau và khác nhau giữa hai tôn giáo này như thế nào là câu hỏi mà nhiều người với tư tưởng cởi mở quan tâm, bởi vì mặc dù chúng có nhiều khác biệt, nhưng nhiều người đã cố gắng kết hợp lý tưởng của hai tôn giáo.

Nhà lãnh đạo tôn giáo của Thiên Chúa giáo là Đức Giáo Hoàng, trong khi người đứng đầu Phật giáo là Đức Đạt Lai Lạt Ma. Mặc dù có sự khác biệt trong học thuyết, cả hai nhà lãnh đạo đều thừa nhận sự hiện diện của nhau với sự tôn trọng nhất định.

Khác với các nhà lãnh đạo tôn giáo khác có khuynh hướng làm mất uy tín hoặc tìm cách chống lại các nhà lãnh đạo tôn giáo đối thủ. Trên thực tế, Đức Giáo Hoàng đã đi xa đến mức tuyên bố rằng, Phật giáo đã thâm nhập vào nền văn hoá phương Tây với những hiệu ứng tích cực.

Để xác định xem một tôn giáo có tương thích với tôn giáo khác hay không thì điều quan trọng là phải so sánh và đối chiếu chúng. Về mặt tương đồng, Thiên Chúa giáo và Phật giáo đều sử dụng các nhà sư hay linh mục, để thực hành và truyền bá đức tin của họ trong quần chúng. Cả hai tôn giáo đều đánh giá cao hòa bình, nhân ái và truyền bá những hành động tốt để phát triển tinh thần của một người.

Cả Đức Phật hay Chúa Giê-su Kitô đã truyền dạy giáo lý của mình trong suốt cuộc đời. Trong cả hai trường hợp, lời dạy của họ đã được viết thành văn bản sau nhiều năm khi họ rời khỏi thế giới. Khoảng cách giữa lời giảng dạy của họ và phiên bản bằng văn bản có nghĩa là luôn luôn có tiềm năng cho lỗi và hiểu nhầm. Ngoài ra, khi các tôn giáo phát triển, chúng tiến hoá theo những cách khác nhau, đôi khi bị ảnh hưởng rất nhiều bởi “cái tôi” của người truyền bá và giảng dạy.

Phật giáo và Thiên Chúa giáo điều được sáng lập bởi một người Thầy tâm linh và thu nhận môn đệ.

Cả hai tôn giáo điều có hệ thống để hỗ trợ, truyền dạy giáo lý của mình cho mọi người như: Tăng đoàn, nhà sư, tăng ni…bên Phật giáo. Linh mục, giám mục, bà xơ…bên Thiên Chúa giáo.

Cả hai điều có ngày lễ chính: Ngày lễ Phật đản (lễ Vesak) để mừng ngày sinh của Đức Phật. Bên Thiên Chúa giáo là ngày lễ Giáng sinh và Phục sinh.

Được dạy thông qua việc sử dụng các giáo lý nhân văn.

Cả Đức Chúa Giê-su và Đức Phật đều cố gắng cải cách những thực tiễn xã hội. Chúa Giê-su Kitô chỉ trích những người cho vay tiền trong nhà thờ. Đức Phật Thích Ca chỉ trích hệ thống giai cấp và nghi lễ hiến tế thần linh của người Bà la môn.

Cả hai đều là người bình thường, giản dị. Đức Phật chấp nhận tất cả các giai cấp làm học trò của mình. Chúa Kitô dạy triết học của ông cho nhiều người mà ông gặp.

Ngũ giới của Phật giáo (hình thức kiêng cữ, nói dối, trộm cắp, vô đạo đức, tình dục) được hầu hết các Kitô hữu hoan nghênh.

Cả hai tôn giáo đều nhấn mạnh đến cuộc sống đạo đức, từ bi và tình yêu đối với người khác.

Cả hai đều dạy cách vượt qua những thế lực thù hận thông qua sức mạnh của tình yêu.

Phật giáo và Thiên Chúa giáo điều khuyến khích những người thực hiện các bước tâm linh để cải thiện phúc lợi của họ. Những người đạo Thiên Chúa thường xuyên đọc kinh thánh và cầu nguyện trong các bữa ăn của mình. Điều này cũng phổ biến trong Phật giáo bởi đức tin nơi Đức Phật. Đặc biệt trong các truyền thống như Tịnh độ Phật giáo, nhấn mạnh lời cầu nguyện cho Đức Phật A Di Đà.

Cả hai tôn giáo đều khuyến khích các tín đồ của mình làm từ thiện đối với người nghèo.

Cả hai tôn giáo đều có nơi tập trung để mọi người đến cầu nguyện và phát triển tâm linh như chùa, nhà thờ…tu viện.

Cả hai đều mong muốn sự hoàn hảo tinh thần, mặc dù họ có cách tiếp cận khác nhau.

Cả hai đều tìm cách vượt qua thế giới vật chất. Họ tin rằng hạnh phúc thực sự sẽ thu được từ các giá trị tinh thần và ý thức tâm linh.

Phật tử không nói về một Đấng Tạo Hoá. Trong Thiên Chúa giáo, khái niệm về Đấng Tạo Hoá rất phổ biến. Trong kinh thánh Cựu Ước, Đức Chúa Trời xuất hiện như là một người giải quyết vấn đề công lý, là người tạo ra và kiểm soát mọi sự vật hiện tượng trên trái đất này, đây là một khái niệm không có trong Phật giáo.

Đức Phật nói rằng: “Tôi là một người đàn ông, không phải là một vị thần, đừng nhìn tôi mà hãy nhìn vào pháp của tôi, và dùng đó làm ánh sáng soi sáng cho chính mình”. Chúa Jesu : “Tôi là con của Đức Chúa Trời, là ánh sáng của thế giới và các bạn cũng vậy. Hỡi những người anh em.”

Trong số các thực hành của Phật giáo, thiền định là ở đầu danh sách, điều này không đáng ngạc nhiên vì như Đức Phật đã đạt được giác ngộ trong khi hành thiền. Thực hành thiền và chánh niệm là trọng tâm của Phật giáo. Trong khi đó, Thiên Chúa giáo đặt trọng tâm vào lời những cầu nguyện.

Phật giáo tập trung nhiều hơn vào nỗ lực cá nhân để phát triển tâm linh, thoát khỏi đau khổ và đạt được giác ngộ. Thiên Chúa giáo nhấn mạnh hơn vào ân điển, hồng ân của Thiên Chúa (người tạo ra sự sống trên trái đất này), yêu mến Thiên Chúa và tuân theo các điều răn của Ngài, truyền bá để người khác cũng được cứu khỏi thế giới này.

Phật giáo nhấn mạnh đến chu kỳ tái sinh vô tận và ý tưởng về luân hồi. Thiên Chúa giáo dạy chúng ta chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để lên thiên đàng hay xuống địa ngục.

Những người theo đạo Thiên Chúa xưng tội với Thiên Chúa, thông qua người đại diện là linh mục, và những tội lỗi sẽ mất hoặc giảm đi rất nhiều trong tâm trí của họ. Đức Chúa Trời luôn tha thứ mọi lỗi lầm của những người con ngoan đạo.

Thiên Chúa giáo nhấn mạnh khái niệm “cứu độ”, cứu rỗi qua sự chấp nhận của Đức Chúa Giê-su. Đối với những người tin tưởng vào Chúa Giê-su Kitô, các Kitô hữu tin rằng sẽ có một sự sống tốt hơn trên trời gọi là Thiên đàng.

Phật giáo có một sự nhấn mạnh khác biệt, họ tin rằng một cá nhân phải làm việc cho sự giải phóng của mình, giai đoạn này có thể trải qua nhiều kiếp trong chu kỳ tái sinh. Một Phật tử tin rằng niềm tin vào Đức Phật là không đủ, con người phải tìm kiếm và trải nghiệm Niết bàn cho riêng mình.

Đức Đạt Lai Lạt Ma:

“Tôi luôn luôn nói với bạn bè phương Tây của tôi rằng, tốt nhất là nên giữ truyền thống của riêng bạn. Thay đổi tôn giáo không phải là điều dễ dàng và đôi khi gây nhầm lẫn. Bạn phải tôn trọng truyền thống của mình cũng như tôn trọng tôn giáo của bạn.”

Không phải ngẫu nhiên mà Phật giáo và Thiên Chúa giáo phát triển mạnh trên thế giới, dù chúng ta theo tôn giáo nào thì mục đích chính cũng là giúp con người sống hiền hoà, giúp đỡ nhau, cùng nhau xây dựng và phát triển thế giới này theo cách tích cực nhất. Hoa Sen Phật – Ảnh chúng tôi

Sự Khác Nhau Giữa Phật Giáo Và Thiên Chúa Giáo 2022 / 2023

Hai tôn giáo lớn, Phật giáo và Thiên Chúa giáo thường được so sánh, sự giống nhau và khác nhau giữa hai tôn giáo này như thế nào là câu hỏi mà nhiều người với tư tưởng cởi mở quan tâm, bởi vì mặc dù chúng có nhiều khác biệt, nhưng nhiều người đã cố gắng kết hợp lý tưởng của hai tôn giáo.

Nhà lãnh đạo tôn giáo của Thiên Chúa giáo là Đức Giáo Hoàng, trong khi người đứng đầu Phật giáo là Đức Đạt Lai Lạt Ma. Mặc dù có sự khác biệt trong học thuyết, cả hai nhà lãnh đạo đều thừa nhận sự hiện diện của nhau với sự tôn trọng nhất định.

Khác với các nhà lãnh đạo tôn giáo khác có khuynh hướng làm mất uy tín hoặc tìm cách chống lại các nhà lãnh đạo tôn giáo đối thủ. Trên thực tế, Đức Giáo Hoàng đã đi xa đến mức tuyên bố rằng, Phật giáo đã thâm nhập vào nền văn hoá phương Tây với những hiệu ứng tích cực.

Để xác định xem một tôn giáo có tương thích với tôn giáo khác hay không thì điều quan trọng là phải so sánh và đối chiếu chúng. Về mặt tương đồng, Thiên Chúa giáo và Phật giáo đều sử dụng các nhà sư hay linh mục, để thực hành và truyền bá đức tin của họ trong quần chúng. Cả hai tôn giáo đều đánh giá cao hòa bình, nhân ái và truyền bá những hành động tốt để phát triển tinh thần của một người.

Cả Đức Phật hay Chúa Giê-su Kitô đã truyền dạy giáo lý của mình trong suốt cuộc đời. Trong cả hai trường hợp, lời dạy của họ đã được viết thành văn bản sau nhiều năm khi họ rời khỏi thế giới. Khoảng cách giữa lời giảng dạy của họ và phiên bản bằng văn bản có nghĩa là luôn luôn có tiềm năng cho lỗi và hiểu nhầm. Ngoài ra, khi các tôn giáo phát triển, chúng tiến hoá theo những cách khác nhau, đôi khi bị ảnh hưởng rất nhiều bởi “cái tôi” của người truyền bá và giảng dạy.

Phật giáo và Thiên Chúa giáo điều được sáng lập bởi một người Thầy tâm linh và thu nhận môn đệ.

Cả hai tôn giáo điều có hệ thống để hỗ trợ, truyền dạy giáo lý của mình cho mọi người như: Tăng đoàn, nhà sư, tăng ni…bên Phật giáo. Linh mục, giám mục, bà xơ…bên Thiên Chúa giáo.

Cả hai điều có ngày lễ chính: Ngày lễ Phật đản (lễ Vesak) để mừng ngày sinh của Đức Phật. Bên Thiên Chúa giáo là ngày lễ Giáng sinh và Phục sinh.

Được dạy thông qua việc sử dụng các giáo lý nhân văn.

Cả Đức Chúa Giê-su và Đức Phật đều cố gắng cải cách những thực tiễn xã hội. Chúa Giê-su Kitô chỉ trích những người cho vay tiền trong nhà thờ. Đức Phật Thích Ca chỉ trích hệ thống giai cấp và nghi lễ hiến tế thần linh của người Bà la môn.

Cả hai đều là người bình thường, giản dị. Đức Phật chấp nhận tất cả các giai cấp làm học trò của mình. Chúa Kitô dạy triết học của ông cho nhiều người mà ông gặp.

Ngũ giới của Phật giáo (hình thức kiêng cữ, nói dối, trộm cắp, vô đạo đức, tình dục) được hầu hết các Kitô hữu hoan nghênh.

Cả hai tôn giáo đều nhấn mạnh đến cuộc sống đạo đức, từ bi và tình yêu đối với người khác.

Cả hai đều dạy cách vượt qua những thế lực thù hận thông qua sức mạnh của tình yêu.

Phật giáo và Thiên Chúa giáo điều khuyến khích những người thực hiện các bước tâm linh để cải thiện phúc lợi của họ. Những người đạo Thiên Chúa thường xuyên đọc kinh thánh và cầu nguyện trong các bữa ăn của mình. Điều này cũng phổ biến trong Phật giáo bởi đức tin nơi Đức Phật. Đặc biệt trong các truyền thống như Tịnh độ Phật giáo, nhấn mạnh lời cầu nguyện cho Đức Phật A Di Đà.

Cả hai tôn giáo đều khuyến khích các tín đồ của mình làm từ thiện đối với người nghèo.

Cả hai tôn giáo đều có nơi tập trung để mọi người đến cầu nguyện và phát triển tâm linh như chùa, nhà thờ…tu viện.

Cả hai đều mong muốn sự hoàn hảo tinh thần, mặc dù họ có cách tiếp cận khác nhau.

Cả hai đều tìm cách vượt qua thế giới vật chất. Họ tin rằng hạnh phúc thực sự sẽ thu được từ các giá trị tinh thần và ý thức tâm linh.

Phật tử không nói về một Đấng Tạo Hoá. Trong Thiên Chúa giáo, khái niệm về Đấng Tạo Hoá rất phổ biến. Trong kinh thánh Cựu Ước, Đức Chúa Trời xuất hiện như là một người giải quyết vấn đề công lý, là người tạo ra và kiểm soát mọi sự vật hiện tượng trên trái đất này, đây là một khái niệm không có trong Phật giáo.

Đức Phật nói rằng: “Tôi là một người đàn ông, không phải là một vị thần, đừng nhìn tôi mà hãy nhìn vào pháp của tôi, và dùng đó làm ánh sáng soi sáng cho chính mình”. Chúa Jesu : “Tôi là con của Đức Chúa Trời, là ánh sáng của thế giới và các bạn cũng vậy. Hỡi những người anh em.”

Trong số các thực hành của Phật giáo, thiền định là ở đầu danh sách, điều này không đáng ngạc nhiên vì như Đức Phật đã đạt được giác ngộ trong khi hành thiền. Thực hành thiền và chánh niệm là trọng tâm của Phật giáo. Trong khi đó, Thiên Chúa giáo đặt trọng tâm vào lời những cầu nguyện.

Phật giáo tập trung nhiều hơn vào nỗ lực cá nhân để phát triển tâm linh, thoát khỏi đau khổ và đạt được giác ngộ. Thiên Chúa giáo nhấn mạnh hơn vào ân điển, hồng ân của Thiên Chúa (người tạo ra sự sống trên trái đất này), yêu mến Thiên Chúa và tuân theo các điều răn của Ngài, truyền bá để người khác cũng được cứu khỏi thế giới này.

Phật giáo nhấn mạnh đến chu kỳ tái sinh vô tận và ý tưởng về luân hồi. Thiên Chúa giáo dạy chúng ta chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để lên thiên đàng hay xuống địa ngục.

Những người theo đạo Thiên Chúa xưng tội với Thiên Chúa, thông qua người đại diện là linh mục, và những tội lỗi sẽ mất hoặc giảm đi rất nhiều trong tâm trí của họ. Đức Chúa Trời luôn tha thứ mọi lỗi lầm của những người con ngoan đạo.

Thiên Chúa giáo nhấn mạnh khái niệm “cứu độ”, cứu rỗi qua sự chấp nhận của Đức Chúa Giê-su. Đối với những người tin tưởng vào Chúa Giê-su Kitô, các Kitô hữu tin rằng sẽ có một sự sống tốt hơn trên trời gọi là Thiên đàng.

Phật giáo có một sự nhấn mạnh khác biệt, họ tin rằng một cá nhân phải làm việc cho sự giải phóng của mình, giai đoạn này có thể trải qua nhiều kiếp trong chu kỳ tái sinh. Một Phật tử tin rằng niềm tin vào Đức Phật là không đủ, con người phải tìm kiếm và trải nghiệm Niết bàn cho riêng mình.

Đức Đạt Lai Lạt Ma:

“Tôi luôn luôn nói với bạn bè phương Tây của tôi rằng, tốt nhất là nên giữ truyền thống của riêng bạn. Thay đổi tôn giáo không phải là điều dễ dàng và đôi khi gây nhầm lẫn. Bạn phải tôn trọng truyền thống của mình cũng như tôn trọng tôn giáo của bạn.”

Không phải ngẫu nhiên mà Phật giáo và Thiên Chúa giáo phát triển mạnh trên thế giới, dù chúng ta theo tôn giáo nào thì mục đích chính cũng là giúp con người sống hiền hoà, giúp đỡ nhau, cùng nhau xây dựng và phát triển thế giới này theo cách tích cực nhất.

Vài So Sánh Giữa Phật Giáo Và Thiên Chúa Giáo / 2023

Hỏi: Anh có cho rằng Phật giáo “siêu việt” hơn Thiên Chúa giáo?

Đáp: Cả hai đều dạy về một số những điều “thiện” cho con người. Tuy vậy, lý thuyết thật sự của Thích Ca Mâu Ni không dựa trên nguyên tắc “hăm dọa và tưởng thưởng”, cũng không chủ trương đàn áp và tiêu diệt tất cả niềm tín ngưỡng và tôn giáo khác. Nói chung thì những khái niệm trong lý thuyết Phật giáo thường thâm sâu, phức tạp đến độ khó hiểu trong khi lý thuyết Thiên Chúa giáo rất đơn giản, thô sơ đến độ ngây ngô. Phật giáo còn là một tôn giáo hiếu hòa trong khi Thiên Chúa giáo là một tôn giáo cực đoan.

Hỏi: Từ đâu mà anh cho rằng lý thuyết Phật giáo thâm sâu, phức tạp đến độ khó hiểu trong khi lý thuyết Thiên Chúa giáo đơn giản, thô sơ đến độ ngây ngô?

Đáp: Lấy một thí dụ về phương cách giải thoát hay con đường cứu rỗi. Thuyết Phật nói về những quan niệm “vô ngã”, “vô thường”, “nhân quả”, “luân hồi”, “ngủ uẩn”, v.v. đi kèm theo cùng phương cách giải thoát khi nhận thức được “tứ diệu đế” và thực hành “bát chính đạo”, v.v. Trở ngại của những quan niệm trên là vì quá trừu tượng nên thường được diễn giải ra thành thiên hình vạn trạng và nhiều người không hiểu rõ chúng muốn nói gì. Trong khi đó con đường cứu rỗi của Thiên Chúa giáo có thể tóm gọn lại trong một điều kiện giản dị là “chỉ cần thần phục và tôn vinh Thiên Chúa”.

Đáp: Giáo lý của Thích Ca Mâu Ni dạy tín đồ không nên chấp nhận những lời giảng dạy lý thuyết về Phật pháp từ tăng sư mà hãy tự suy ngẫm, tìm tòi và dùng kinh nghiệm bản thân để cảm nhận. Thích Ca Mâu Ni dạy đại loại là “Đừng chấp nhận những giáo lý ta truyền dạy một cách đương nhiên mà hảy dùng sự suy nghĩ và kiến thức bản thân để tự kiểm nghiệm và đánh giá chúng”. Nếu làm theo đúng lời dạy nầy thì đây là một quá trình khó nhọc, tốn nhiều công sức và thời gian.

Đáp: Trong khi đó giáo lý Thiên Chúa giáo chỉ đòi hỏi tín đồ tin vào những gì rao truyền trong Kinh Thánh một cách tuyệt đối và vô điều kiện là đủ.

Đáp: Giáo lý của Thích Ca Mâu Ni dạy rằng không có sức mạnh vô hình nào hỗ trợ cho ai cả trong khi giáo lý Thiên Chúa giáo dạy rằng những kẻ tôn thờ Thiên Chúa sẽ được phù hộ, cứu rỗi. Đó là tại sao rất khó tu và hành theo đúng như giáo lý thật sự của Thích Ca. Đó là tại sao vô số Phật tử trong tiềm thức vẫn không thể, và không dám, chấp nhận cái khái niệm đó cho nên dù có đã đọc qua hay nghe giảng về thuyết Phật bao nhiêu đi nữa thì vẫn cứ cúng bái cầu xin. Và đó cũng là một lý do lớn tại sao Thiên Chúa giáo dễ bành trướng mau chóng trên khắp thế giới.

Hỏi: Xin anh cho một thí dụ về Phật giáo hiếu hòa và Thiên Chúa giáo cực đoan.

Đáp: Một thí dụ về sự cuồng tín trong Phật giáo: một số Phật tử áp dụng khái niệm từ bi và thuyết cấm sát sinh của Phật giáo bằng những cách buồn cười như tránh bước đi trên cỏ vì sợ đạp phải các con giun kiến sâu bọ, đeo mặt nạ khi ra đường ban đêm để tránh hít phải các côn trùng có cánh, v.v. Rất ít khi (tuy không phải không có) Phật tử giết hại người khác chỉ để truyền bá hay bảo vệ tôn giáo của họ như trong vô số trường hợp một số tín đồ cuồng tín trong Thiên Chúa giáo đã làm.

Hỏi: Nếu anh cho rằng lý thuyết Phật giáo siêu việt như vậy thì tại sao anh vẫn có vấn đề với Phật giáo?

Hỏi: Xin anh cho thêm chi tiết.

Đáp: Nói chung tôi không có gì chống đối việc sử dụng lý thuyết Phật giáo vào đời sống hàng ngày. Nhân sinh quan của bản thân tôi chịu ảnh hưởng lớn bởi một số triết lý của Thích Ca Mâu Ni. Tôi chỉ có nhiều vấn đề với cách thức nhiều người áp dụng lý thuyết Phật giáo vào đời sống. Như đã nói, trong Phật giáo hiện tại có vô số tăng sư giảng dạy tín đồ những phương cách tín ngưỡng mà tôi chỉ có thể gọi là mê tín dị đoan với mục đích không gì hơn là để lường gạt, bóc lột. Và có vô số Phật tử vô ý thức tiếp tay truyền bá các mê tín dị đoan nầy.

Hỏi: Thế thì anh có so sánh gì khi phê bình về Phật giáo và Thiên Chúa giáo?

Đáp: Đối với tôi thì phê bình về Thiên Chúa giáo vì quá dễ dàng nên khá nhàm chán so với phê bình về Phật giáo. Phê bình về Phật giáo giống như tỉa cây, phải lựa chọn cẩn thận cành nào hư gẩy, trái nào sâu thúi mà bẻ bỏ. Phê bình về Thiên Chúa giáo giống như phát cỏ, cứ đưa phảng qua là trúng cỏ dại, hầu như chỗ nào cũng trúng.

Sự Khác Biệt Giữa Nội Dung Của Phật Giáo Và Thiên Chúa Giáo Là Ở Những Chỗ Nào? / 2023

Thưa các vị,

Trên diễn đàn Tâm Linh đã có nhiều bài viết sâu xa.Hôm nay tôi xin được các vị chỉ giáo thêm về một thắc mắc đã lâu của tôi về tôn giáo.

Sự khác biệt giữa Nội dung của Phật giáo và Thiên chúa giáo là ở những chỗ nào?

Thêm chút nữa,sự khác biệt của Phật giáo và tôn giáo -có trước mình tại cùng một đất nước – là Ấn độ giáo.Trong Ấn giáo, Đức Phật được coi là hóa thân thứ 9 của Thần Visnu.Một nhà sử học Anh đã định nghĩa về Phật giáo trong cuốn từ điển của ông ta rất vắn tắt ” Tôn giáo dựa trên nền tảng của Ấn độ giáo,nhấn mạnh tính Không ” Tôi có đọc một số bài của các nhà tư tưởng Ấn độ giáo,họ rất ca ngợi Phật giáo,duy họ muốn lưu ý một điều là về mặt lý thuyết,Phật giáo không phải đã đem đến một khai phá cực kỳ mới mẻ như tín đồ Phật giáo hằng tưởng ,mà chỉ phát huy các khía cạnh nào đó của một nền tảng đã tương đối hoàn chỉnh,ra đời trước Phật giáo rất lâu ,là nền tảng của Ấn độ giáo Bà la môn.Trong đó đặc biệt là nền tảng về Nghiệp và Luân hồi.Tôi chỉ thấy rất thiển cận là Ấn giáo có một nét rất thực tế là họ chia con người ra 3 giai đoạn : 1- tuổi thơ vui chơi ,2-tuổi thanh niên chú trọng đến sinh hoạt gia đình,trong đó có sinh hoạt tình dục,sinh con đẻ cái càng nhiều càng tốt,hưởng thụ các lạc thú chính đáng của trần gian ( dân Ấn ăn cay và đông đúc ) ,3- tuổi trung niên và xế chiều ,bắt đầu khắc kỷ và hướng tới cuộc sống khổ hạnh,tu hành.

Về Thiên chúa giáo ,dường như có một sự khác biệt căn bản là : việc cứu chuộc linh hồn là một việc mà con người tội lỗi không thể tự làm được.Hãy đặt mình vào Chúa,sùng kính Chúa ,thì ,cùng với nỗ lực sống thiện,con người mới có cơ may lên Thiên đàng.Trong khi Phật giáo lại nói ” không ai có thể cứu chúng ta ngoài chính chúng ta ” .Về mục đích tối hậu, Khái niệm Niết bàn quá cao siêu và trừu tượng so với khái niệm Thiên đàng của Thiên chúa giáo ( và Hồi giáo).Về sự lý giải nguồn gốc của vạn vật ,tương tự ,ở Thiên chúa giáo rất rõ ràng : đức Chúa Cha là đấng sáng tạo ra muôn loài.Trong khi Đức Phật đã không trả lời đệ tử của mình câu hỏi về nguồn gốc vũ trụ ,mà ngài chỉ ra đó là một quan tâm vô ích,vấn đề là ngài đã chỉ ra con đường diệt Khổ cho người hỏi đó.

Rất lõ mõ,nhưng cũng xin lạm bàn như vậy.cốt chỉ là nêu lên vấn đề ,sự giải đáp,chỉ giáo sẽ đến từ các cao nhân khác.