Top 3 # Vì Sao Mona Lisa Nổi Tiếng Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 1/2023 # Top Trend | Sansangdethanhcong.com

Vì Sao Mona Lisa Trở Thành Bức Họa Nổi Tiếng Nhất Thế Giới? ⋆ Mona Decor

Bức chân dung Mona Lisa treo trong bảo tàng Louvre, được bảo vệ bởi lớp kính chống đạn và thu hút hàng nghìn du khách tới xem mỗi ngày.

“Vì sao bức tranh nàng Mona Lisa lại nổi tiếng đến thế?” là một câu hỏi hóc búa. Giả thuyết trước đó đưa ra rằng, nó nổi tiếng vì là sản phẩm của một họa sĩ nổi tiếng, nụ cười bí ẩn của cô, hay những điều huyền bí xảy ra quanh bức tranh.

Tuy nhiên, câu trả lời này không làm hài lòng đám đông. Và đáp án: “chẳng có lý do nào” đã được nhiều người chấp nhận nhất, theo Britannica. Theo đó, sự nổi tiếng của bức tranh không phụ thuộc vào một lý do cụ thể, mà nó là sự kết hợp của nhiều lý do, bối cảnh khác nhau.

Còn theo CNN, bức tranh Mona Lisa trở nên nổi tiếng khắp thế giới là nhờ một vụ trộm táo bạo, diễn ra từ hơn 100 năm trước.

Năm 1911, một nhân viên mẫn cán của bảo tàng Louvre, Pháp là Vincenzo Peruggia đã trộm bức tranh này. Vụ trộm diễn ra rất đơn giản. Khi đó, Vincenzo được thuê để lắp kính bảo vệ cho các bức tranh quý ở bảo tàng, trong số đó có bức Mona Lisa. Người đàn ông này đã trốn trong một chiếc tủ ở bảo tàng suốt đêm, và đem bức tranh cất vào trong áo khoác rồi đi ra khỏi tòa nhà. Tuy nhiên, tòa nhà đã bị khóa. Đúng lúc đó, một thợ ống nước đi qua và có chìa khóa mở cửa cho tên trộm.

24h sau, người ta mới phát hiện ra sự biến mất của bức tranh. Vào thời điểm đó, Louvre có hơn 400 phòng triển lãm, với 200 bảo vệ. Thậm chí vào ban đêm, số bảo vệ còn ít hơn và không có hệ thống báo động.

Khi đánh cắp bức tranh, chính Vincenzo cũng không bao giờ nghĩ rằng hành động này giúp Mona Lisa tỏa sáng. Báo chí Pháp lúc đó đã có một ngày khó quên. Tin tức về vụ trộm xuất hiện trên mọi trang báo khắp thế giới. Hình ảnh của bức tranh vì thế cũng bùng nổ, ai ai cũng biết đến nó. Người ta bắt đầu chế giễu chính quyền Paris không có khả năng quản lý Louvre.

Lần đầu tiên trong lịch sử bảo tàng Louvre, người ta xếp hàng dài chỉ để vào xem khoảng trống nơi bức tranh bị đánh cắp. “Vụ trộm đã khiến Mona Lisa được biết đến rộng rãi, ngay cả những du khách chưa từng đến châu Âu hay những người không để ý tới nghệ thuật. Và nó tiếp tục nổi tiếng từ đó”, Noah Charney, giáo sư bộ môn lịch sử nghệ thuật và là tác giả của cuốn sách The Thefts of the Mona Lisa cho biết.

Suốt hai năm sau, cảnh sát Pháp được điều động khắp nơi để săn lùng bức tranh. Pablo Picasso cũng bị nghi ngờ dính líu đến vụ trộm. Cảnh sát thậm chí đã thẩm vấn Vincenzo hai lần, nhưng lại loại người này khỏi vụ án vì cho rằng người này không có động cơ để thực hiện một vụ trộm liều lĩnh. Cảnh sát trưởng Paris đã phải nghỉ hưu trong tủi hổ.

Cũng theo CNN, nếu Vincezo lấy trộm một bức tranh khác vào cái ngày định mệnh đó, nó có thể đã là một câu chuyện rất khác.

“Nếu một tác phẩm nào đó của Leonardo bị đánh cắp, thì đó sẽ là tác phẩm nổi tiếng nhất thế giới, chứ không phải là Mona Lisa”, Noah Charney cho biết.

“Chẳng có gì chứng minh Mona Lisa thực sự xuất chúng hơn các tác phẩm khác, ngoài việc nó là một tác phẩm đẹp của một danh họa cho đến khi nó bị trộm. Vụ trộm đã khiến sức hấp dẫn của bức tranh tăng vọt và trở nên nổi tiếng”.

Ngày nay, kiệt tác này được ví như “viên kim cương” trên vương miện của bảo tàng Louvre, giúp thu hút gần 10 triệu lượt khách đến đây mỗi năm. Nó cũng trở thành “nàng thơ” bất tử đối với nhiều danh nhân, từ các tác phẩm nghệ thuật pop của Andy Warhol đến tiểu thuyết bán chạy nhất của Dan Brown – Mật mã Da Vinci.

Tác phẩm này cũng luôn là cái tên được nhắc đến đầu tiên trong danh sách những bức họa nổi tiếng nhất thế giới qua mọi thời đại. Theo Culture Trip, kiệt tác của họa sĩ Leonardo da Vinci là vô giá. Vào năm 1962 , bức tranh này được bảo hiểm với giá 100 triệu USD. Đến nay, số tiền đó tương ứng với 700 triệu USD và trở thành bức họa đắt nhất thế giới.

Trong bảo tàng Louvre có hàng nghìn bức tranh được lưu giữ và trưng bày. Tác phẩm Mona Lisa nằm ở phòng số 6, tầng hai. Một số hoạ phẩm khác của Leonardo da Vinci trong bảo tàng như Đức mẹ đồng trinh, Chúa Hài đồng và Thánh Anne, Đức mẹ đồng trinh trong hang đá…

Các tác phẩm danh tiếng khác của Louvre có thể kể tới Le nozze di Cana (Đám cưới ở Cana) của Paolo Veronese, Le Radeau de la Méduse (Chiếc mảng Méduse) của Théodore Géricault và La Liberté guidant le peuple (Nữ thần Tự do dẫn dắt nhân dân) của Eugène Delacroix.

Bảo tàng mở cửa hàng ngày, trừ thứ 3, từ 9h sáng tới 6h chiều. Thứ 4 và thứ 6 bảo tàng sẽ mở cửa muộn cho tới 9h45 tối và đóng cửa vào những ngày nghỉ lễ: 1/1, 115 và 25/12. Giá vé tham quan là 15 euro. Tốt nhất hãy đặt trước vé.

Tại Sao Mona Lisa Lại Nổi Tiếng?

Trong nhiều năm, đã có giả thuyết cho rằng Lisa Gherardini thực tế không phải là người mẫu trong bức tranh này. Có rất nhiều suy đoán rằng người phụ nữ bí ẩn trong bức ảnh có thể là bất kỳ ai trong số hàng chục phụ nữ quý tộc Ý thời đó; thậm chí có giả thuyết phổ biến cho rằng Mona Lisa là một phiên bản nữ tính của chính Leonardo. Tuy nhiên, một ghi chú được viết vào năm 1503 bởi Agostino Vespucci, một thư ký người Ý từng là trợ lý của , chỉ ra rằng Leonardo đã nói với Vespucci rằng ông thực sự đang làm một bức tranh về vợ của del Giocondo. Nhìn chung, các nhà sử học nghệ thuật đồng ý rằng Mona Lisa thực sự là Lisa Gherardini.

Các học giả cũng đồng ý rằng Leonardo đã tạo ra nhiều hơn một phiên bản của Mona Lisa; Ngoài ủy ban del Giocondo, có khả năng còn có một ủy ban thứ hai do Giuliano de Medici ủy nhiệm vào năm 1513. Phiên bản Medici được cho là phiên bản được treo trong Louvre ngày nay.

Không giống như một số tác phẩm nghệ thuật của thế kỷ XVI, Mona Lisa là một bức chân dung rất thực tế của một con người rất thực. Alicja Zelazko của Encyclopedia Britannica cho rằng điều này là do kỹ năng của Leonardo với bút vẽ, và việc sử dụng các kỹ thuật nghệ thuật mới và thú vị của ông trong thời kỳ Phục hưng. Cô ấy nói,

Khuôn mặt điêu khắc mềm mại của đối tượng cho thấy khả năng xử lý khéo léo của Leonardo đối với , một kỹ thuật nghệ thuật sử dụng sự chuyển màu tinh tế của ánh sáng và bóng tối để tạo hình mẫu, đồng thời thể hiện sự hiểu biết của anh ấy về hộp sọ bên dưới da. Tấm màn che được vẽ tinh xảo, những chiếc váy được gia công tinh xảo, và cách kết xuất cẩn thận của vải gấp cho thấy những quan sát đã nghiên cứu và sự kiên nhẫn không ngừng nghỉ của Leonardo.

Ngoài việc sử dụng sự khác biệt trong nhận thức tần số không gian trong mắt người, từ góc nhìn này cô ấy trông vui vẻ … và từ góc độ khác, người xem không thể biết được cô ấy có hạnh phúc hay không.

Mona Lisa cũng là bức chân dung sớm nhất của Ý trong đó chủ thể được đóng khung trong một bức chân dung dài nửa chiều; cánh tay và bàn tay của người phụ nữ được hiển thị mà không chạm vào khung. Cô ấy chỉ được hiển thị từ đầu đến thắt lưng, ngồi trên ghế; tay trái của cô ấy đặt trên tay ghế. Hai cột rời rạc đóng khung cô ấy, tạo ra hiệu ứng cửa sổ nhìn ra cảnh quan phía sau cô ấy.

Trong nhiều thế kỷ, Mona Lisa được treo lặng lẽ trong Louvre, thường không được chú ý, nhưng vào ngày 21 tháng 8 năm 1911, nó đã bị đánh cắp ngay trên tường của bảo tàng trong một vụ trộm làm rung chuyển thế giới nghệ thuật. Tác giả Seymour Reit nói , “Ai đó đã bước vào Salon Carré, nhấc nó lên khỏi tường và đi ra ngoài! Bức tranh đã bị đánh cắp vào sáng thứ Hai, nhưng điều thú vị về nó là cho đến trưa thứ Ba, họ mới lần đầu tiên nhận ra nó đã biến mất. “

Sau hơn hai năm, vào cuối năm 1913, một nhà buôn tranh ở Florentine tên là Alfredo Geri nhận được một lá thư từ một người đàn ông tự nhận là có bức tranh. Geri ngay lập tức liên lạc với cảnh sát, họ đã sớm bắt giữ Vincenzo Peruggia, một thợ mộc người Ý đang làm việc tại Louvre vào thời điểm xảy ra vụ trộm. Peruggia thừa nhận rằng anh ta chỉ cần nhấc kiệt tác ra khỏi bốn cái móc mà nó được treo trên đó, mắc nó dưới áo dài của người thợ của mình, và vừa bước ra khỏi cửa bảo tàng Louvre. Mona Lisa được tìm thấy được cất giấu an toàn trong các căn hộ của Peruggia, chỉ cách bảo tàng vài dãy nhà. Peruggia nói rằng anh ta đã đánh cắp bức tranh vì nó thuộc về một viện bảo tàng của Ý chứ không phải là của Pháp. Cũng có tin đồn rằng anh ta đã lấy nó để một kẻ giả mạo có thể tạo ra các bản sao của nó để bán trên thị trường chợ đen.

Sau khi Mona Lisa được trả lại Louvre, người Pháp đã đổ xô đến xem cô ấy, và ngay sau đó, mọi người từ khắp nơi trên thế giới cũng vậy. Bức tranh nhỏ, đơn giản của một người phụ nữ có thể cười đã trở thành một tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng nhất thế giới trong một sớm một chiều.

một du khách người Nga ném cốc bằng đất nung vào bức tranh; không có thiệt hại nào được thực hiện, bởi vì Mona Lisa đã được kính chống đạn trong vài thập kỷ.

Mona Lisa đã ảnh hưởng đến vô số họa sĩ, từ những người cùng thời với Leonardo đến các nghệ sĩ hiện đại ngày nay. Trong nhiều thế kỷ kể từ khi được tạo ra, Mona Lisa đã được sao chép hàng nghìn lần bởi các nghệ sĩ trên khắp thế giới. đã chụp một tấm bưu thiếp của nàng Mona Lisa và thêm một bộ ria mép và một con râu dê. Các bậc thầy hiện đại khác như và Salvador Dali đã vẽ các phiên bản của riêng họ về cô ấy, và các nghệ sĩ đã vẽ cô ấy theo mọi cách có thể tưởng tượng được, bao gồm như một con khủng long, một con kỳ lân, một trong những người đầu tiên của , đeo kính râm và tai chuột Mickey .

Mặc dù không thể đặt một lượng đô la vào bức tranh 500 năm tuổi, nhưng người ta ước tính rằng Mona Lisa trị giá gần 1 tỷ đô la.

Hales, Dianne. “10 điều tồi tệ nhất đã xảy ra với Mona Lisa.” , chúng tôi ngày 5 tháng 8 năm 2014, chúng tôi

“Làm thế nào để đánh cắp một kiệt tác và các tội phạm nghệ thuật khác.” , WP Company, ngày 11 tháng 10 năm 1981, chúng tôi 88a4-44ea-8872-d78247b324e7 /? Noredirect = on & utm_term = .27db2b025fd5.

“Vụ trộm của Mona Lisa.” , Dịch vụ Truyền thông Công cộng, chúng tôi

“Tác phẩm Mona Lisa – Chân dung Lisa Gherardini, Vợ của Francesco Del Giocondo.” , chúng tôi

Đi Tìm Lời Giải ‘Nụ Cười Bí Ẩn’ Trong Bức Họa Nổi Tiếng ‘Mona Lisa’ Của Leonardo Da Vinci

Leonardo Da Vinci đã thực hiện một tác phẩm có tính chất hoàn toàn khác biệt so với các tác phẩm khác của ông, đó chính là bức tranh “Mona Lisa” nổi tiếng. Trong nhiều thế kỷ, nụ cười của nàng Mona Lisa được cho là “độc nhất”, “tà khí” và “mê hoặc”. Nhiều chi tiết khó hiểu trong bức tranh này cho đến nay vẫn chưa có lời giải đáp thỏa đáng.

Động cơ của tác phẩm

Về động cơ vẽ tác phẩm này, có thông tin lưu truyền như sau: Leonardo Da Vinci thấy rằng đối thủ trẻ tuổi Michelangelo với tác phẩm “David” được quá nhiều người yêu thích, nên ông có chút đố kỵ. Ông quyết tâm tạo ra được một tác phẩm hội họa có tiếng vang lớn. Đó là lý do bức “Mona Lisa” này đã được ra đời.

Chân dung tự hoạ của Leonardo Da Vince, khoảng năm 1512-1515 . (Ảnh: Public Domain)

Bất kể sự thật là gì, thì Leonardo Da Vinci cũng rất coi trọng tác phẩm này, luôn mang nó bên mình không rời. Khi Da Vinci chết, thì tất cả mọi tác phẩm của ông đều trở thành kho báu của Bảo tàng Louvre, bao gồm cả bức “Mona Lisa”.

“Mona Lisa”, viết tắt của Madonna Lis, là một bức chân dung với nguyên mẫu là người vợ của một thương gia người Pháp – Francesco di Bartholommeo del Giocondo, vì vậy nó còn được gọi là “Phu nhân Giocondo” (La Gioconda). Người phụ nữ trong bức tranh mặc trang phục thời trang của Florence, ngồi khoanh tay thanh lịch và tao nhã trong khung cảnh do Da Vinci tưởng tượng. Cô nhìn thẳng vào khán giả với một nụ cười nhẹ cùng với đôi mắt sâu thẳm. Nhà phê bình nghệ thuật Vasari đã mô tả đây là nụ cười bí ẩn “phi nhân thế”. Trên thực tế, nụ cười này đã gây nhầm lẫn cho nhiều nhà phê bình nghệ thuật và sử gia trong nhiều thế kỷ.

Kỹ thuật thể hiện

Đánh giá của mọi người về “Mona” Lisa là cực kỳ cao, coi đó là một mô hình chân dung điển hình thời Phục Hưng. Nghệ sỹ kiêm nhà viết tiểu sử Vasari tin rằng “Mona Lisa” là sản phẩm của tả thực đạt đến trình độ cao nhất. Thật vậy, từ quan điểm kỹ thuật, sự mô tả đặc điểm nhân vật của Da Vinci là hoàn hảo và không có kẽ hở. Từ việc nắm bắt hình dạng (tỷ lệ cấu trúc, kết cấu, ánh sáng và bóng tối) đến đặc tính bên trong, không có gì quá đáng khi nói bức tranh này trông giống như thật. Cụ thể, Da Vinci đã sử dụng phương pháp Sfumato để tạo ra sự thay đổi giữa ánh sáng và bóng tối “như khói như sương”.

Phương pháp này không sử dụng các đường viền để định hình cơ thể mà trực tiếp dùng kỹ thuật vờn ánh sáng và bóng tối – đây là một bước đột phá trong nghệ thuật vẽ tranh. Đó cũng là một điểm mà Da Vinci đã có ảnh hưởng sâu sắc đến các thế hệ tương lai. Phương pháp Sfumato không phải là phát minh của Leonardo Da Vinci, nhưng ông thích xử lý ánh sáng và bóng tối với ánh sáng không quá gắt, do đó làm cho phương pháp Sfumato có hiệu quả tối đa. Bức “Mona Lisa” đã trở thành ví dụ điển hình nhất cho phương pháp Sfumato này. Bóng tối ở các góc của khuôn mặt như gò má, khóe miệng, khóe mắt v.v. của nàng Mona Lisa đã biểu hiện ra một thần thái khó đoán trên gương mặt này.

Nụ cười bí ẩn

Biểu cảm nụ cười trong các tác phẩm của Da Vinci không phải là hiếm; nhưng trong thời đầu, ngoại trừ bức “Benois Madonna“, hầu hết các biểu cảm đó đều được giấu đi, nghĩa là nụ cười bị tan biến trong ánh sáng tinh tế và bóng tối của cơ mặt. Ví dụ, trong các chi tiết và khuôn mặt của Thánh mẫu và các Thiên thần trong “The Madonna of the Rocks“, nụ cười ẩn hiện cộng với sự tường hòa trên gương mặt thể hiện được tình mẫu tử từ ái.

Trái: Nụ cười thật sự của Thánh Mẫu trong bức hoạ “Benois Madonna” – một trong những bức hoạ thời kỳ đầu của Da Vinci; Phải: Bức hoạ “The Madonna of the Rocks”. (Ảnh: Wikipedia/Public Domain)

Trong những năm cuối đời, Leonardo Da Vinci dường như dồn toàn lực vào việc theo đuổi nụ cười vĩnh cửu lý tưởng của mình. Từ bản phác thảo bức “Santa Ana” cùng một vài bản phác thảo của các nhân vật khác, chúng ta có thể thấy nụ cười điển hình mà Da Vinci thường mô tả: Một khuôn mặt phụ nữ dịu dàng và thanh thản, mí mắt rủ xuống từ bi, hai gò má hơi nhô, lúm đồng tiền nông mà rất thanh lịch và ấm áp, miệng hơi mỉm cười, là sự kết hợp giữa điều “tốt” và “đẹp”.

Mặc dù “Mona Lisa” có hình thức tương tự như các tác phẩm đã nói ở trên, nhưng đã mang lại cho người xem những cảm xúc khác nhau. Nhân vật nhìn thẳng vào khán giả. Khi khán giả và nhân vật “bốn mắt nhìn nhau”, sẽ mang lại cảm giác như đang đối mặt với một ánh mắt rất sống động, cũng thể hiện một trong những màn trình diễn kỹ thuật tuyệt vời của Da Vinci, đặc biệt là trong không khí u ám của bức tranh, biểu cảm như vậy vô tình khiến đối phương bất an.

Cận cảnh nụ cười bí ấn của nàng Mona Lisa. (Ảnh: Trích đoạn tranh bức tranh “Mona Lisa”/Public Domain)

Có lẽ vì ánh sáng và bóng tối trong bức tranh rất khó phân biệt rõ ràng, nên mọi thứ đều có vẻ không ổn định. Từ các góc độ khác nhau, dưới ánh sáng khác nhau hoặc từ các phiên bản in khác nhau, biểu hiện của “Mona Lisa” là khác nhau. Thoạt nhìn, tưởng rằng đó là một gương mặt an tường, dễ gần. Nhưng khi nhìn kỹ lại cho thấy sự mơ hồ và tham vọng, thái độ cao quý, lại tựa hồ như lộ ra vẻ chế giễu với sự khinh miệt… Vì vậy, trong nhiều thế kỷ, nụ cười của “Mona Lisa” được cho là “độc nhất”, “tà khí” và “mê hoặc”. Có lẽ Da Vinci đã hợp nhất tất cả những tính cách trái ngược, đem dung hợp vào một nơi, khiến đó trở thành phần làm người xem khó hiểu nhất trong toàn bộ bức tranh.

Nhà phê bình nghệ thuật người Anh Walter Pater, trong bài tiểu luận năm 1867 về “Mona Lisa”, đã mô tả như sau: “… tác phẩm cô đọng mọi loại suy nghĩ và kinh nghiệm trên thế giới: bản chất thú tính của Hy Lạp, sự ham muốn của Rome, thần bí của học thuyết thời Trung cổ và tội lỗi của Borgia (*). Nàng Mona Lisa già hơn cả nham thạch trong bức tranh, giống như quỷ hút máu tái sinh nhiều lần, biết hết những bí mật của huyệt mộ…”. Nàng Mona Lisa này dường như là một “yêu tinh” bất tử. Trong nhiều thế kỷ, dưới ánh mắt soi xét ngưỡng mộ của mọi người, nàng tiếp tục hấp thu năng lượng… Nàng dường như chỉ cần nhìn thoáng qua là biết bản chất của người đang ngắm nàng, và tự tin đáp trả mọi ánh mắt săm soi. Rốt cuộc tâm thái của Da Vinci khi vẽ bức tranh này vào thời điểm đó là gì và làm thế nào để ông vẽ ra một nhân vật như vậy?

Những bức vẽ Thiên thần của Da Vinci đều mang lại cảm giác thánh thiện, tốt lành; và nụ cười của họ cũng thuần khiết hơn nụ cười của nàng “Mona Lisa”. (Bức “The Virgin and Child with Saint Anne”/Public Domain)

Đương nhiên, nếu Leonardo Da Vinci thực sự tạo ra một “Mona Lisa” khi trong lòng ghen tị và với tinh thần chiến đấu, chỉ cốt để cạnh tranh với Michelangelo, thì trong sáng tác cũng sẽ khởi tác dụng bất thiện, không đủ tinh khiết.

Khi ông hạ bút vẽ Thánh Mẫu, Giê-su hay Thiên thần, những bức tranh đó lại không mang đến cho người đối diện cái cảm giác phức tạp như thế này. Trên thực tế, tâm lý của họa sỹ là khác nhau khi vẽ Thần và vẽ người. Nhân loại rất phức tạp, mang theo “thất tình lục dục” (bảy loại tình cảm, sáu loại ham muốn). Khi họa sỹ vẽ chân dung con người, tất cả các đặc tính của chính họa sỹ và nhân vật đều được đưa vào bức tranh. Trái lại, khi vẽ về Thần họa sỹ sẽ thanh tẩy một cách có ý thức hoặc vô thức bản thân, để thể hiện lòng trắc ẩn và ánh sáng của thần linh; khi ấy tác phẩm cũng sẽ tốt đẹp và tươi sáng. Điều này có thể giải thích tại sao những bức tranh như Thánh Mẫu tử, Chúa Giê-su và các Thiên thần của Da Vinci đều mang lại cảm giác thánh thiện, tốt lành; và nụ cười của họ cũng thuần khiết hơn nụ cười của nàng “Mona Lisa”.

Hậu cảnh của bức tranh

Thông thường, họa sỹ sẽ phản ánh kinh nghiệm sống, kiến ​​thức và sở thích vào trong tác phẩm của mình. Da Vinci cũng không phải là ngoại lệ. Hậu cảnh bức tranh có những ngọn núi, địa hình, thủy văn, cây cầu, có cả không khí, tầng mây v.v.. vốn là tất cả các đối tượng mà Da Vinci đã quan sát từ lâu. Leonardo Da Vinci từng nói: “Sau khi hiểu thấu đáo các chi tiết, bạn có thể hiểu được toàn bộ.” Ông đã hiểu rõ những hiện tượng tự nhiên này và biến chúng thành một tổng thể hữu cơ ở hậu cảnh, để phù hợp với nhân vật ở phía trước.

Tại đây chúng ta phải đề cập đến vai trò quan trọng của “cách tiếp cận trên không” của Da Vinci (còn được gọi là “Phối cảnh trên không” (Atmospheric perspective)). Không khí được quan sát bởi Da Vinci giống như một màn sương mù bao phủ mặt đất. Vật thể càng ở xa, các đường viền càng mờ, màu càng nhạt hoặc thậm chí là thiên về màu xanh da trời. Do đó, bức tranh này hoàn toàn vận dụng biến hóa sắc thái theo tầng thứ, với nét bút mềm mại. Kỹ thuật này cũng đã được Da Vinci sử dụng nhiều trong các tác phẩm đầu tay của ông như “Thiên sứ báo tin mừng” và “The Madonna of Carnation“.

Nhưng hậu cảnh của bức tranh này có thực sự hoàn hảo? Người có đôi mắt sắc bén nhận thấy ngay rằng đường chân trời ở hai bên cao thấp khác nhau. Nhưng xét tới trình độ của Da Vinci, ít người nghĩ rằng đây là sai sót của ông – làm thế nào để một Da Vinci luôn theo đuổi sự hoàn hảo lại có thể mắc một sai sót dễ thấy như vậy?

Vì vậy, các nhà phê bình nghệ thuật phải tìm một lời giải thích hợp lý: “đây chính là sự khéo léo độc đáo của Da Vinci; chân trời cao và thấp làm cho tầm nhìn của người xem di chuyển từ trái sang phải hoặc từ phải sang trái, gây nên ảo giác rằng nàng Mona Lisa chuyển động lên xuống“.

Nhưng một điều kỳ lạ là đường chân trời (đường ngang) ở bên phải không chỉ cao hơn phía bên trái, mà còn có độ nghiêng không hợp lý (bên trái cao và bên phải thấp), và mặt nước nghiêng xuống đột ngột, không tương thích với ngọn núi bên trái. Xét về tiêu chuẩn khắt khe của Da Vinci, có thể nói đó là một thất bại không?

Làm thế nào để giải thích điều này? Một lập luận có vẻ hợp lý là bức tranh này chưa hoàn thành, không đạt được lý tưởng tối thượng của Da Vinci. Đây là lý do tại sao Da Vinci luôn mang theo bức họa bên mình. Tất nhiên, đó cũng có thể là một yếu tố cá nhân của họa sĩ mà người ngoài thấy khó hiểu… Da Vinci đã cố ý hay vô ý vẽ sai. Điều này cũng khó hiểu như các biểu hiện trên gương mặt của nàng Mona Lisa.

Số phận trớ trêu của bức họa “Mona Lisa”

Sau khi bức tranh hoàn thành đã nổi tiếng, nhưng nó cũng trải qua rất nhiều “vụ cướp”. Năm 1911, “Mona Lisa” bị một công nhân người Ý là Vicenzo Perrugia lấy trộm ngay tại trong sảnh Salon Carée của Bảo tàng Louvre. Năm 1913, “Mona Lisa” đã được tìm thấy ở Florence.

Sau khi được trưng bày tại Phòng trưng bày Uffizi, nó đã đi qua Rome và Milan, và cuối cùng trở lại Paris vào tháng 12 cùng năm. Năm 1956, một người điên đã tạt axit vào bức tranh nổi tiếng này. Năm 1960, có người ác ý đã cắt một nhát lên bức tranh. Ngày nay, “Mona Lisa” sau khi được phục hồi đang được bảo vệ sau một tấm kính chống đạn đặc biệt. Năm 1980, Pháp đưa ra luật cấm mang nó rời khỏi Pháp, cho thấy mức độ mà thế giới coi trọng bức tranh này là như thế nào.

Ghi chú: (*) Gia đình Borgia là một thành viên của hoàng gia Tây Ban Nha, được biết đến với sự cai trị đầy tham nhũng trong thời Phục Hưng. Họ được coi là gia đình phạm tội sớm nhất trong lịch sử và có thể được coi là tổ tiên của mafia Ý.

Bài viết: Epochtimes.comBiên dịch: Uyển VânThiết kế:Tự Minh

Phương Pháp Giảm Cân Bằng Mona Lisa 4 Tầng

Giảm cân bằng phương pháp Mona của người Nhật kết hợp sử dụng mật ong và nước ấm giúp giảm cân hiệu quả và đảm bảo sức khỏe khi thực hiện phương pháp giảm cân này.

Phương pháp giảm cân bằng chuối của người Nhật

Uống trà đen có tác dụng gì với sức khỏe?

Phương pháp giảm cân Mona là gì?

Những người phụ nữ xư sở “hoa anh đào” luôn nổi tiếng là những người đảm đang, nguyên tắc và rất trẻ đẹp. Họ có nhiều phương pháp giảm cân rất hiệu quả rất đáng để chúng ta học hỏi. Một thời gian ở Nhật nở rộ lên phong trào giảm cân bằng thực đơn Mona. Nhiều người vẫn còn thắc mắc và chưa rõ về cách giảm cân này, chúng ta cùng tìm hiều thực đơn Mona giúp giảm cân của Nhật. Mona là cách viết tắt Việt hóa của phương pháp giảm cân này. Mona = mật ong + nước ấm Từ lâu, mật ong được biết đến với công cụng giúp giảm cân cực kỳ tuyệt vời. Tuy mật ong chứa nhiều đường và chất béo, nhưng ở đây đường tự nhiên không ảnh hưởng đến cân nặng, chất béo tốt không khiến cơ thể tăng cân, đồng thời còn hỗ trợ giảm cân. Mật ong cũng chứa khá đầy đủ dưỡng chất cho con người, đảm bảo sức khỏe cho con người khi thực hiện phương pháp giảm cân này.

Hướng dẫn thực hiện giảm cân bằng phương pháp Mona

Người Nhật Bản đã thực hiện cách giảm cân này và đạt được những hiệu quả đáng nể phục. Ở mức tối đa dung nạp vào cơ thể, lượng calories mật ong tạo ra vẫn không bị dư thừa. Do đó, nếu kiên trì dùng mật ong theo cách này, chắc chắn cân nặng của bạn sẽ được giảm.

1/ Công thức giảm cân theo phương pháp Mona

Nếu cắt cả 3 bữa 1 ngày, thì nên dùng trong khoảng 150-200g mật ong nguyên chất (150g tương đương 110ml) mỗi ngày, đây là lượng chuẩn để đàm bảo cho sức khỏe, sức làm việc mà không ảnh hưởng đến lượng đường nạp vào cơ thể.

Nếu chỉ cắt bữa, thì không cần dùng đủ 150ml. Bữa chính: 20-40ml (mật ong) + 300ml (nước) – Bữa phụ liều lượng = 1/2 bữa chính. Bữa phụ là 1 trong các cách sau: ăn 2-3 muỗng cà phê mật ong nguyên chất rót từ chai, ko pha thêm gì; dùng 1 tách trà nóng mật ong, đặc biệt tốt vào buổi tối trước khi ngủ 15-30p; dùng Mona với liều = 1/2 bữa chính.

2/ Bốn tầng giảm cân của phương pháp Mona

Bạn có thể chọn một trong các phương pháp sau, hoặc kết hợp lại để thực hiện trong một thời gian dài: Phương pháp giảm cân Mona tầng 1 Ở giai đoạn đầu, chỉ sử dụng mật ong nước ấm thay cho bữa trưa sau đó thì tăng thời lượng lên. Thời gian biểu cho một ngày Mona như sau: Sáng ăn uống bình thường

10-12h: tránh xa đồ ăn và các cám dỗ xung quanh.

12h: Ăn mật ong nguyên chất nước ấm cho bữa chính

13-16h: nếu đói bụng thì dùng bữa phụ, dùng 3 bữa phụ trong khoảng thời gian này cũng không sao.

16h- trước bữa tối: tuyệt đối không ăn gì.

Bữa tối hạn chế tối đa tinh bột.

Sau 2, 3 ngày, tùy mỗi người, cảm giác no nếu kéo dài sau bữa chính khoảng 2h là rất tốt, sau đó, chuyển sang cắt cả bữa tối. 18h Mona cho bữa tối, 20h Mona bữa phụ, trước khi đi ngủ dùng thêm tách trà mật ong ấm, bảo đảm bạn sẽ ngủ ngon và trong giấc ngủ, mật ong sẽ âm thầm tiêu diệt mỡ thừa đáng ghét đó. Và sau 2, 3 ngày cắt bữa trưa và bữa tối thì chuyển sang cắt cả 3 bữa một ngày. Khi giảm tới trọng lượng hoặc vòng eo mơ ước thì dừng lại và chuyển sang giai đoạn giữ cân. Giảm cân Mona tầng 2: Mona hoàn toàn . Nghĩa là 1 ngày thay cả 3 bữa bằng mật ong nước ấm luôn. Đây là phương pháp cấp tốc, trong 3 ngày tùy cơ địa mỗi người mà lượng kg giảm sẽ khác nhau, dao động trong khoảng 1,3-3kg, có người cá biệt giảm được tới 4kg. Mona không hoàn toàn Nghĩa là chỉ cắt bữa, lượng Mona tính theo bữa, có thể cắt 1-2 bữa tùy theo điều kiện. Cách này giúp cơ thể ổn định, thể trạng tốt và da cũng đẹp lên. Không nên Mona buổi sáng, vì bữa sáng cực kỳ quan trọng, và dù có tích cực nhịn sáng cỡ nào thì cân nặng cũng giảm không đáng kể hoặc thậm chí là không giảm nữa. Cách quyết tâm cao là ăn sáng đủ, Mona trưa và tối. Phương pháp giảm cẩn Mona 4: Giữ cân, có 2 cách 1 tháng có 2-3 ngày “sống” bằng Mona hoặc 1 tuần có 1 ngày sống bằng Mona. Mona trường kì 1 bữa trưa hoặc tối, kéo dài ít nhất 3 ngày, nhiều nhất khoảng 1 tuần Theo dõi bằng cách cân thường xuyên, để nắm được thời gian giữ cân của mình kéo dài trong bao lâu, hoạc thậm chí nhắm cân không tăng nhưng bụng tròn tròn rùi thì Mona ngay, tránh để giặc béo tràn vào trở tay không kịp.

Lưu ý giảm cân bằng phương pháp Mona

Mona là một phương pháp dễ, nhưng không phải phù hợp với tất cả các cơ địa, nếu cảm thấy khó chịu khi Mona thì chuyển sang chế độ Mona nhẹ nhàng hơn hoặc chuyển sang phương pháp khác. Bạn dễ mắc chứng tiêu chảy ngay khi bắt đầu thực hiện. Do đó, bạn sẽ cảm thấy mất nước, mệt mỏi. Do không dung nạp các thành phần dinh dưỡng khác, cơ thể bị thiếu chất, dẫn đến tình trạng choáng váng, chóng mặt, suy nhược. Ngoài ra, cân nặng tăng nhanh chóng thì ngừng thực hiện. Các chuyên gia dinh dưỡng cũng khuyến cáo chúng ta về mật ong sử dụng. Nếu không phải mật ong nguyên chất, việc áp dụng Mona là rất nguy hiểm. Những tạp chất trong mật ong có thể làm quá trình giảm cân diễn ra chậm hơn, đồng thời nạp vào cơ thể nhiều chất độc, gây mụn. Việc sử dụng Mona có thêm nước chanh khuyến cáo với những bệnh nhân mắc bệnh dạ dày hoặc có dấu hiệu bị dạ dày. Vị chua của chanh vừa kích thích sự thèm ăn, vừa gây ra tác hại cho dạ dày, có thể khiến dạ dày đau dữ dội và phải đi viện. Ngoài ra, những bệnh nhân mắc bệnh đái tháo đường, đang trong thời kỳ cho con bú cũng không được sử dụng Mona và không dùng để giảm cân cho trẻ nhỏ. tu khoa

phuong phap giam can mona nhat ban

giam can mona nhat ban 4 tang

cach giam can bang mat ong nuoc am

uống nước chanh tươi giảm cân

Tóc đẹp – Tags: cách giảm cân