Top 11 # Vì Sao Rô Be Lại Nhờ Em Mình Là Sác Lây Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Sansangdethanhcong.com

Theo Em Vì Sao Lão Hạc Lại Chọn Cho Mình Cái Chết Lại Là Một Cái Chết ”Thật Là Dữ Dội” Như Thế

Một trong những chi tiết để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc chính là cái chết của Lão Hạc. Nam Cao đã sử dụng hàng loạt các tính từ động từ mạnh giúp người đọc hình dung một cách chi tiết về cái chết thảm khốc đó: “Lão đang vật vã ở trên giường đầu tóc rũ rượi quần áo xộc xệch hai mắt long sòng sọc. Lão tru tréo bọp mép sùi ra khắp người chốc chốc lại bị giật giật một cái nảy lên. hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên người lão. Lão vật vã đến hai giờ đồng hồ rồi mới chết. cái chết thật dữ dội. Chẳng ai hiểu lão chết vì bệnh gì mà đau đớn và bất thình lình như vậy…”.

Vậy tại sao lão Hạc phải chết? Thực ra lão Hạc là người rất muốn sống và ham sống. Lão đã làm mọi cách để có thể tồn tại trên cõi đời này. Nhưng lão phải chọn cái chết bởi đó là giải pháp duy nhất để giữ được bản chất lương thiện của mình. Lão chết để bảo toàn căn nhà bảo toàn mảnh vườn mà bao năm qua hai vợ chồng lão đx vất vả kiếm được. Hơn thế nữa lão không muốn ăn lạm vảo số tiền bòn vườn mà lão đã dành dụm để cho con cưới vợ. Đồng thời lão Hạc không muốn làm phiền đến bà con hàng xóm. Cái chết của lão thể hiện lòng thương con âm thầm nhưng lớn lao lòng tự trọng đáng quý của lão. Cái chết đó là sự giải thoát của lão Hạc là sự tự giải thoát trước cuộc sống ngột ngạt của xã hội phong kiến.

Lão Hạc chọn cái chết như chú chó. Cảnh lão Hạc chết có những nét tương đồng với với cảnh thằng Mục và thàng Xiên bắt cậu Vàng. Đó là lời tạ lỗi chân thành và sâu sắc nhất với câu Vàng. Qua cái chết đó nam cao muốn thể hiện niềm tin vào người nông dân: dù có chết họ vẫn luôn giữ bản chất lương thiện lòng thương con và sự tự trọng của mình. đồng thời nó cũng thể hiện tấm lòng nhân đạo của tác giả được thể hiện trong tác phẩm.

Viết đoạn văn ngắn chứng minh lòng…

Lập dàn ý cho đề bài sau:…

Chứng minh rằng nhân dân ta từ…

Theo Em Vì Sao Lão Hạc Lại Chọn Cho Mình Cái Chết Lại Là Một Cái Chết ”Thật Là Dữ Dội” Như Thế Tài Liệu Học Tập

Một trong những chi tiết để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc chính là cái chết của Lão Hạc. Nam Cao đã sử dụng hàng loạt các tính từ động từ mạnh giúp người đọc hình dung một cách chi tiết về cái chết thảm khốc đó: “Lão đang vật vã ở trên giường đầu tóc rũ rượi quần áo xộc xệch hai mắt long sòng sọc. Lão tru tréo bọp mép sùi ra khắp người chốc chốc lại bị giật giật một cái nảy lên. hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên người lão. Lão vật vã đến hai giờ đồng hồ rồi mới chết. cái chết thật dữ dội. Chẳng ai hiểu lão chết vì bệnh gì mà đau đớn và bất thình lình như vậy…”.

Vậy tại sao lão Hạc phải chết? Thực ra lão Hạc là người rất muốn sống và ham sống. Lão đã làm mọi cách để có thể tồn tại trên cõi đời này. Nhưng lão phải chọn cái chết bởi đó là giải pháp duy nhất để giữ được bản chất lương thiện của mình. Lão chết để bảo toàn căn nhà bảo toàn mảnh vườn mà bao năm qua hai vợ chồng lão đx vất vả kiếm được. Hơn thế nữa lão không muốn ăn lạm vảo số tiền bòn vườn mà lão đã dành dụm để cho con cưới vợ. Đồng thời lão Hạc không muốn làm phiền đến bà con hàng xóm. Cái chết của lão thể hiện lòng thương con âm thầm nhưng lớn lao lòng tự trọng đáng quý của lão. Cái chết đó là sự giải thoát của lão Hạc là sự tự giải thoát trước cuộc sống ngột ngạt của xã hội phong kiến.

Lão Hạc chọn cái chết như chú chó. Cảnh lão Hạc chết có những nét tương đồng với với cảnh thằng Mục và thàng Xiên bắt cậu Vàng. Đó là lời tạ lỗi chân thành và sâu sắc nhất với câu Vàng. Qua cái chết đó nam cao muốn thể hiện niềm tin vào người nông dân: dù có chết họ vẫn luôn giữ bản chất lương thiện lòng thương con và sự tự trọng của mình. đồng thời nó cũng thể hiện tấm lòng nhân đạo của tác giả được thể hiện trong tác phẩm.

chúng tôi

Nhạc: Em Là Vì Sao Sáng

Quách Thị Trang – Em là vì sao sáng – nhạc sĩ Nguyễn Hiền

Mũi súng oan-khiên đã giết rồi,Hết đời cô gái chớm đôi mươi.Tên em viết giữa công trường lớn,Sóng mắt nương theo bóng Phật-đài

Gun barrels, unjustly they’ve murdered their victim Ending the life of a girl on the verge of twenty (chớm 20) Your name is written in the great public square Waves of eyes leaning on the image of Buddha’s altar

Kiên Giang (trích trong bài thơ: “Quách Thị Trang, tên em viết giữa công trường lớn”) [excerpted from the poem: “Quách Thị Trang, your name is written in the great public square]

Theo bia mộ Quách Thị Trang ghi cô sinh năm 1948 đến năm 1963 chỉ mới 15 tuổi (Nếu tính tuổi ta là vừa tuổi 16 trăng tròn) lứa tuổi học sinh trung học – sao bài thơ lại đề “Chớm đôi mươi”! Có nơi còn ghi Trang chết năm 18 tuổi. Hôm qua đọc bài thơ của Lê Vũ Linh trích ở đâu không biết mà câu đầu viết thế này: “Mũi súng oan khiên đã…cướp cò!!!” Tôi nhớ Học sinh Phật Tử Vụ trước 1975 đã sử dụng biểu tượng là hình ảnh Thánh tử đạo Quách Thị Trang trong một cuội họp mặt nào đó. Tiếc là tôi không có bảng ký âm ca khúc này nên phải viết lại bằng ký ức những ngày hát cùng anh em ngành thiếu GĐPT Chánh Thọ thời đó. Trước khi làm nhạc tưởng niệm do Quang Duc (tôi) sáng tác, nghĩ rằng phải bảo tồn các ca khúc lịch sử nên tôi đã tự bỏ chi phí để thực hiện ca khúc này và chọn giọng hát chị Trang Mỹ Dung vì ca sĩ này lúc đó cũng sinh hoạt GĐPT và hiểu biết về cái chết của Quách Thị Trang. Tôi không nghĩ cái tên Quách Thị Trang là một vận mệnh để “Tên em viết giữa công trường lớn”: Quách là cái quan tài nhỏ; Thị là đô thị, và Trang là trang viên, vườn hoa – Cái quách nằm giữa hoa viên đô thị!!!! Và cho đến giờ khi hát, chúng tôi chưa từng kêu chị bằng “Em”. thời thập niên 1990 muốn “chụp” ảnh tượng này rất khó khăn – phải chờ đến ngày Phật đản khi phái đoàn Phật Giáo đến tưởng niệm mới có thể chụp mà không bị ai “che ống kính” Nghe nhạc…. http://nhacgdpt.com/bai-hat/Em-La-Vi-Sao-Sang/EZEF9Z7.html

Thư Tình: Xin Lỗi Em, Mình Dừng Lại Nhé!

Đây là những dòng mà anh đã từng suy nghĩ rất nhiều. Đã rất nhiều lần anh muốn nói với em nhưng tình yêu anh dành cho em quá lớn, nó chẹn ngang không cho anh nói ra thành lời. Nhưng điều gì đến nó cũng đã đến. Những lời này anh chưa kịp nói cho em nghe, chỉ mong em tha thứ cho anh!

Anh không muốn phải đứng mãi từ phía xa nhìn về phía người yêu mình khi mà cái khoảng cách về không gian và thời gian giữa hai đứa mình không phải là quá lớn.

Anh không muốn khi thỉnh thoảng đi ngoài đường bắt gặp các đôi tình nhân, anh lại chạnh lòng vì mình đang lẻ loi một mình mặc dù người yêu mình đang hiện hữu ngay ở đây.

Khi mà mọi người đang ở bên người mình yêu, trao cho nhau những nụ hôn và vòng tay ôm ấm áp thì bản thân anh lại phải đang ôm cái máy tính để tự kỉ một mình.

Em cần sự quan tâm, nhưng dường như với anh thì cần nhiều hơn thế. Anh không muốn đơn thuần nhận được sự quan tâm từ em qua chiếc điện thoại.

Anh chưa làm bất cứ điều gì quá giới hạn với em, ngoài những cái nắm tay. Thế mà cái mà anh nhận được chỉ là cảm giác hụt hẫng, cảm giác cái gì đó khó tả, không phải là cảm giác của một người đang yêu.

Em có biết đã có nhiều đêm anh thức trắng để suy nghĩ về mối quan hệ giữa hai đứa mình. Phải chăng anh đòi hỏi quá nhiều. Không, đây chỉ là những đòi hỏi chính đáng từ người yêu của mình, anh không muốn có người yêu để rồi lúc buồn, lúc cô đơn anh chỉ biết dựa dẫm vào điếu thuốc, những lần gục mặt vào chiếc gối để cố quên đi điều gì đó.

Anh muốn tâm sự với bạn anh, muốn tìm được lời khuyên từ nó. Nhưng lại sợ những dòng suy nghĩ, những lo sợ ấy lại nhận được câu nói quen thuộc ” Mày suy nghĩ quá nhiều”.

Có phải do hai đứa mình đã đến với nhau quá nhanh hay tại anh chưa hiểu gì ở em?

Nhận được tin nhắn của em, anh vui lắm. Nhưng anh chỉ tìm thấy ở nó sự hời hợt.

Có lần anh đã hỏi em, có bao giờ em kể về anh với ai đó nhiều như khi em kể về anh của em? Hỏi xong anh tự thấy buồn cười với chính mình. anh ghen linh tinh quá. Rồi câu trả lời của em làm anh đắn đo: Đã bao giờ, em coi anh là người yêu của em? Nhưng nào anh dám nói ra.

Đã nhiều lần anh quyết định dừng lại mối tình này. Nhưng rồi anh lại nghĩ về em và điều đó làm anh không dám nói ra, hay đơn giản là anh còn quá yêu em. Anh cũng không biết nữa.

Điều em cần ở anh – người yêu em là gì? Nhưng điều đơn giản anh muốn ở em là mình ở bên cạnh nhau, luôn muốn ở bên cạnh nhau.

Tại anh đang lo sợ hay tại em quá trẻ con…

Chúng ta như một đôi đũa lệch cả về cảm xúc và suy nghĩ. Anh đã từng nói rằng một đôi đũa lệch không phải là vô dụng, chúng vẫn có thể sử dụng được nếu người ta biết cách cầm nó trong tay. Điều này đúng không em?

Anh sẽ vẫn giữ lời hứa sẽ ở bên em, nhưng đơn giản giờ điều anh cần là thời gian để suy nghĩ chín chắn hơn và cũng là để em suy nghĩ kĩ hơn. Trong em, ai mới là người em cần, ai mới là người yêu em?

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn – 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!